Chương 18: Trăn sợ hãi

Edit: huyentrangpcy

Lạc Trăn sợ hãi làm một động tác không được đúng cho lắm: Giơ thuốc mỡ trong tay lên, cười hì hì: "Em bôi thuốc rồi!"

Vân Phỉ Thời bước một bước tới: "Làm sao em lại bị như vậy?"

"Ừm... Không cẩn thận..." Đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của anh, Lạc Trăn lại sợ hơn trước một bậc: "Dùng sức quá mức..."

Vân Phỉ Thời ngồi xổm xuống, xem xét vết bầm tím trên đầu gối của cô. Cũng may, chưa tính là nghiêm trọng, chỉ có điều màu sắc đậm hơn một chút, hai ngày sau sẽ ổn. Vân Phỉ Thời cũng không hỏi nhiều sau khi biết chuyện chẳng có gì nghiêm trọng, không ngờ lại không phóng dao nhỏ tới phía Lạc Trăn, chỉ vỗ vỗ nhẹ lên mặt cô, ấm ức nói: "Buổi tối muốn ăn gì?"

"Sao cũng được." Lạc Trăn một bên nói, một bên kéo tay Vân Phỉ Thời xuống lầu: "Nhưng ngày mốt em phải đi tham gia một hoạt động tuyên truyền của đoàn làm phim ((Kiếm Quyết)) nên cần ăn ít lại, nếu không sẽ bị béo... Đau!"

Vân Phỉ Thời nghe thấy tiếng thì liền quay đầu lại: "Làm sao vậy?"

Ngay khi vừa bước xuống bậc thang đầu tiên, Lạc Trăn đã bị bầm tím một vết trên đầu gối, hơi đau. Thấy thế, Vân Phỉ Thời khẽ cau mày, một tay đem người bế lên, trực tiếp đi xuống lầu.

Lạc Trăn dựa vào vai anh, quang minh chính đại thưởng thức góc nghiêng cực đẹp, bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác "vết thương này cũng đáng giá". Cơ mà nếu Vân Phỉ Thời biết được nội tâm cô lúc này đang nghĩ gì... Ha hả đát[1].

[1] Nguyên văn là , một tiểu từ thể thức chỉ sự bất lực, chế giễu...

Buổi tối trước khi đi ngủ, Vân Phỉ Thời lại bôi thuốc cho Lạc Trăn một lần. Nhìn người đàn ông tuấn tú xuất sắc này cẩn thận quan sát vết bầm tím trên đầu gối của cô, không biết vì sao, tình cảm lại bộc phát ra.

Rõ ràng anh ấy là một người đàn ông ưu tú như vậy, rõ ràng nhất cử nhất động của anh đều có thể tạo nên một hồi tinh phong huyết vũ trên thương giới, rõ ràng anh ấy là một tòa băng không thể tan chảy, nhưng kể từ khi gặp nhau lần đầu tiên, anh ấy dường như chưa bao giờ làm ra tư thái cao thượng hoặc lạnh nhạt trước mặt cô, thậm chí cả phương thức liên lạc, cũng là anh ấy chủ động muốn.

Anh biết rõ sở thích của cô, chỉ cần không bận rộn thì sẽ chuẩn bị đủ ba bữa cơm đầy đủ dinh dưỡng vì cô, để cô sống tốt từng giây từng phút. Cô thường đi lang thang ở nhiều thành phố khác nhau, anh không hề có chút bất mãn nào, ngược lại còn sử dụng những đặc quyền của mình để để khiến mỗi thời khắc của cô đều tốt đẹp, những ngày bận rộn anh cũng không quên chăm sóc cho cô.

Người đàn ông tốt như vậy...

Lạc Trăn kiếp trước nhất định là đã cứu vớt dải Ngân Hà mới có thể gặp được Vân Phỉ Thời ở kiếp này!

Vân Phỉ Thời cẩn thận kiểm tra vết thương xong thì ngẩng đầu, vừa lúc nhìn thấy đôi mắt sáng long lanh của Lạc Trăn, giống như bầu trời sao đầy rực rỡ vậy.

Anh cầm lòng không được mà hôn lên.

"Hoạt động tuyên truyền được tổ chức ở đâu? Mấy ngày?"

"Ở trong rạp chiếu phim của thành phố này, sẽ không mất quá nhiều thời gian!"

"Còn lịch trình lần sau thì sao?"

Lạc Trăn đếm trên đầu ngón tay: "Có cuộc phỏng vấn trên trang bìa một tạp chí, còn có một talk show, hẳn là không còn nữa. Hề Hề nói công ty ở phía sau chống lưng, cơ hội để em có thể tham diễn một bộ điện ảnh mới của đạo diễn Trương Quân là rất lớn, muốn để em tranh thủ chuẩn bị trước khi vào đoàn làm phim."

Nhớ đến tình cảnh ban ngày, cô có chút tự đắc: "Em cảm thấy hôm nay em biểu diễn cũng không tệ cho lắm, cuối cùng cũng không phải dựa vào mặt mũi để kiếm cơm nữa rồi!"

Vân Phỉ Thời cẩn thận quan sát mặt nàng, nghiêm túc hỏi một câu: "Em có chắc là họ không nhìn thấy mặt em không?"

Lạc Trăn: "...."

Cô chưa từ bỏ ý định phản bác: "Phần biểu diễn của em cũng rất đã mắt..." Đi.

Cái nhìn bỡn cợt của Vân Phỉ Thời khiến cô trở nên yếu ớt, nam thần đôi lúc thật sự rất thích đả kích cô! Quyết đoán nói sang chuyện khác, thay vào đó là một bộ dáng kích động: "Em nói với anh, hôm nay em đã nhìn thấy Phó Thừa Y! Phó Thừa Y đấy! Siêu cấp ảnh đế! Anh ấy thật sự rất đẹp trai rất đẹp trai luôn!"

Nhìn thấy vẻ mặt hoa si của Lạc Trăn, Vân Phỉ Thời đột nhiên cảm thấy không ổn. Ba chữ "Phó Thừa Y" này vừa ra khỏi miệng, sắc mặt của anh càng không tốt hơn, nhưng Lạc Trăn vẫn đang đắm chìm trong sự ngưỡng mộ với vị siêu sao ảnh đế, căn bản không chú ý tới cô ấy đã châm lửa cho thùng thuốc nổ nào đó.

Loại biểu cảm chuyên chú hoa si với mình bây giờ lại xuất hiện vì một người đàn ông khác, Vân Phỉ Thời cảm thấy... Thật khó chịu!

"Phó Thừa Y? Anh ta về nước rồi?"

"Đúng vậy!" Lạc Trăn đáp, sau đó suy nghĩ một chút thì cảm thấy không đúng: "Về nước? Anh ấy đã từng đi ra nước ngoài sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!