Khi Lạc Trăn đi vào một trường quay ở ngoại ô thành phố Lan Hải, các nhân viên vội vã đi ngang qua cô, chẳng ai dừng lại nhìn. Dù sao thì ở đây, việc minh tinh và ngôi sao tới đã là chuyện bình thường.
Nhiều nhà mẫu đã được xây dựng lên với đủ các phong cách khác nhau, đây là các địa điểm chụp hình trong nhà. Nơi này là một tòa studio trên danh nghĩa của Hoa Ngu, đây không phải lần đầu tiên cô đến, sau khi đi dạo qua những nơi đó, cô tới một căn phòng ít người qua lại ở cuối.
Lạc Trăn thấy Thẩm Nam Nam cũng ngồi ở đó. Ngoại trừ Thẩm Nam Nam, còn một vài người khác.
Một người vừa xuất đạo không bao lâu, bởi vì một bộ phim thần tượng mà nổi lên
- Kiều Phỉ Nhạc.
Một người là đại màn ảnh trong nước, "vai phụ hoàng kim" nữ diễn viên
- Vương Du.
Người cuối cùng là Lưu Giai Dĩnh, không được nổi tiếng cho lắm. Lý do Lạc Trăn có thể nhận ra cô ta là vì cô đã xem qua một bộ trường thiên cổ trang kịch bảy tám mươi tập không lâu trước đây, và cô ta chiếm hơn hai mươi tập trong số đó. Gương mặt kia hẳn sẽ khiến người ta phải nhớ kỹ.
Mục đích họ xuất hiện ở đây vào ngày hôm nay cũng giống như Lạc Trăn, thử vai nữ thứ hai trong bộ phim nghe nói được Hoa Ngu bỏ vốn đầu tư lớn.
Những người đến thử vai vào hôm nay không được tiết lộ từ trước, Lạc Trăn tự mình tới mới có thể biết được. Cô đi về phía phòng nghỉ, đồng thời thầm so sánh trong lòng.
Thẩm Nam Nam và Vương Du thì không nói tới, người đầu tiên tuy rằng người trong giới đều biết cô ta có cha nuôi, nhưng kỹ thuật diễn xuất cũng tạm được. Người thứ hai có danh xưng "vai phụ hoàng kim", kỹ thuật diễn xuất tất nhiên không thành vấn đề.
Ngược lại, Kiều Phỉ Nhạc và Lưu Giai Dĩnh, theo như những gì Lạc Trăn biết, dường như chỉ từng đóng qua một bộ phim thần tượng, phim thần tượng thì kỹ thuật diễn xuất đều không tốt cho lắm. Cuối cùng, khụ khụ, thành thật mà nói, danh khí của các cô ấy giữa những người ở đây là thấp nhất, trình độ của mọi người trong buổi thử vai lần này có thể nói là không đồng đều.
Cũng không biết trong lòng đạo diễn nghĩ thế nào.
Sau khi bước tới, Lạc Trăn liên tục chào hỏi vài người. Trong số đó, chỉ có Thẩm Nam Nam và cô là xem như "người quen", Vương Du dù trước đó có từng hợp tác với cô trong một bộ phim điện ảnh, nhưng cũng chỉ đến mức gặp mặt hàn huyên mà thôi, hai người còn lại thì hoàn toàn không quen biết.
"Chào chị Lạc Trăn! Em là Kiều Phỉ Nhạc!" Lúc Kiều Phỉ Nhạc nhìn thấy cô, đôi mắt sáng lấp lánh giống như nhìn thấy bảo bối vậy, bộ dáng ngây thơ hoạt bát: "Em thích chị lắm, em thấy chị rất xinh đẹp!"
Lạc Trăn bình tĩnh đối diện với vẻ mặt "mê muội" trước mắt, gật đầu cười nhẹ: "Cảm ơn."
Ngược lại với sự nhiệt tình của Kiều Phỉ Nhạc, Lưu Giai Dĩnh quả thực rất lãnh đạm với Lạc Trăn. Không phải loại lãnh đạm người sống chớ tới gần, mà là lãnh đạm một cách khinh thường, giống như Lạc Trăn trong mắt cô ta còn chẳng bằng một hạt cát.
Lạc Trăn lịch sự nói "Xin chào" thì nhận được một nụ cười cho có lệ, sau đó bình tĩnh tìm một chỗ ngồi xuống.
Cô nhận thấy Lưu Giai Dĩnh không chỉ lạnh nhạt với mình, mà còn cả vài người khác, ngoại trừ Thẩm Nam Nam. Có vẻ như trong số rất ít người ở đây, cô ta chỉ muốn nói chuyện với Thẩm Nam Nam.
Lạc Trăn vừa mới ngồi xuống không được vài phút, đang chuẩn bị cầm điện thoại lên xem mấy đoạn lát nữa sẽ thử vai thì một người nhân viên công tác bước ra từ trong phòng, gọi Kiều Phỉ Nhạc bước vào đầu tiên.
Lạc Trăn hiểu, bắt đầu rồi.
Trình tự thử vai được sắp xếp theo thứ tự họ đến đây, sau khi bốc thăm sẽ thực hiện một phân đoạn ngắn.
Không nghi ngờ gì nữa, Lạc Trăn là người cuối cùng bước vào.
Hiệu quả cách âm của văn phòng tốt đến mức đáng kinh ngạc, căn bản không thể nghe được động tĩnh bên trong. Mấy người ngồi ở ngoài đều lật xem phân đoạn ngắn đó để khắc ghi trong đầu, ngoại trừ Lưu Giai Dĩnh.
Cô ta là người duy nhất có mặt trong phòng đang nghịch điện thoại, khi khát thì sai bảo trợ lý bên cạnh đưa nước, nóng thì kêu trợ lý mang một chiếc quạt nhỏ đến, bộ dạng giống một thiên kim tiểu thư đến mười phần.
Người khác đương nhiên cũng lười để ý.
Khoảng mười phút sau, Kiều Phỉ Nhạc bước ra với nụ cười dạt dào thanh xuân, những người có mặt ở đây đều không hỏi cô ta thử vai như thế nào. Trường hợp này có hỏi cũng vô ích, cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực của chính mình để được giám khảo ưu ái.
"Em còn có việc nên phải đi trước. Chị Nam Nam, chị Vương Du, chị Lạc Trăn, còn Giai Dĩnh nữa, tạm biệt ~" Kiều Phỉ Nhạc cười hi hi ha ha rời đi với người đại diện, quả thực rất giống một cô nàng ngốc bạch ngọt.
Người thứ hai là Thẩm Nam Nam, người thứ ba là Vương Du, người thứ tư là Lưu Giai Dĩnh.
Thời điểm Thẩm Nam Nam đi vào mang theo nụ cười dịu dàng của nữ thần, lúc đi ra vẫn tươi cười, nhưng dường như đã nhạt đi một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!