Chương 14: Không muốn xa rời

Lên máy bay, Lạc Trăn mới hậu tri hậu giác phát hiện, cô hình như có chuyện gì đó quên không nói cho Vân Phỉ Thời.

Hiện tại cô không có suy nghĩ sẽ giấu mọi chuyện buồn bực ở trong lòng mình với Vân Phỉ Thời, khi bị bắt nạt thì sẽ tố cáo với anh, chịu oan ức thì sẽ nói với anh, tuyệt đối sẽ không giấu trong lòng mình.

Trước khi máy bay cất cánh, Lạc Trăn sắp xếp lại ngôn ngữ, nói với Vân Phỉ Thời nghi ngờ của mình.

Cũng chính là dự cảm của cô, sự kiện kia cô cảm thấy không đơn giản như vậy, có đôi khi trực giác ngoài ý muốn của phụ nữ rất chuẩn, hơn nữa chuyện này còn liên quan đến bản thân cô.

Sau khi nói xong, Vân Phỉ Thời dùng một ánh mắt tán thưởng còn mang theo cao hứng hài lòng nhìn chằm chằm cô một hồi lâu.

Lạc Trăn có chút không chống đỡ nổi loại hấp dẫn này, giả vờ như không có việc gì mà dời tầm mắt, một bộ dáng vô cùng bình tĩnh, "Khụ khụ anh nhìn em...... Như vậy là tính làm cái gì a?"

Vân Phỉ Thời khẽ cười, lắc đầu, "Không có gì." Sau đó điều chỉnh ghế tựa thấp xuống, thuận tiện giúp cô điều chỉnh ghế thấp ngang bằng với mình, sau cùng mới thêm một câu sâu xa: "Cảm thấy rất đẹp, nhìn nhiều một chút."

"....... Ồ." Trêu chọc em như vậy không quá thích hợp đi khà khà khà rất ngượng ngùng nha!

Thực ra Vân Phỉ Thời đang rất vui vẻ, vì hai nguyên nhân.

Một là hóa ra cô gái nhỏ bé của anh cũng không đơn thuần vô hại như mặt ngoài, những chuyện không phân biệt phải trái này em ấy vẫn là phân biệt rõ ràng, ừm...... Anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận lúc trước bị gương mặt này lừa cảm thấy cô bé này tuy rằng thông minh nhưng cũng không đến mức suy đoán lòng người hiểm ác, hiện tại xem ra, ngược lại suy nghĩ của anh.

Một cái khác là, cảm giác được cô gái nhỏ này tín nhiệm cùng ỷ lại, rất không tồi.

Nhưng mà, trong mắt của anh chợt lóe lên một tia nghiêm túc, sóng gió lần này thật sự không có đơn giản như mặt ngoài, anh yêu cầu phải tra xét rõ ràng, để tránh con chuột cống nào đó lại một lần nữa tổn thương đến cô gái bé nhỏ của anh.

Tiếp viên hàng không tóc vàng mắt xanh đưa xong đồ uống thì im lặng mà rời đi, nhìn tiêu chí đơn vị hàng không của hãng này, lại nhìn tiếp viên hàng không liền biết là người nước ngoài, Vân Phỉ Thời còn đặc biệt hào phóng mà bao toàn bộ, tuy rằng biết sẽ ra nước ngoài, nhưng Lạc Trăn vẫn như trước không biết điểm đến là nơi nào.

Nhưng mà cô tin tưởng nam thần bất luận sắp xếp cái gì đều sẽ không làm cô thất vọng!

Chuyến bay mười mấy giờ, máy bay đáp xuống, khoảnh khắc khi đi ra cửa khoang kia, Lạc Trăn vốn tưởng rằng có thể dựa vào dấu hiệu sân bay mà đoán ra mình đang ở quốc gia nào, không nghĩ tới a không nghĩ tới, nam thần này cũng giấu giếm thật tốt quá, lại có thể là sân bay tư nhân!

Hơn nữa kiến trúc bên ngoài này cơ bản đều giống nhau, đã có phong cách cổ điển Châu Âu, còn có kiến trúc hiện đại hoá của thế kỷ mới, biết là nước ngoài, nhưng vẫn không biết đây là đâu, ít nhất từ thời gian chuyến bay mà suy đoán, không phải là Bắc Mỹ, thì phải là Châu Âu, chỉ là Châu Âu cũng rất lớn a, quốc gia nhiều như vậy, còn có vô số nước nhỏ, quỷ mới biết là ở đâu!

A, có hơi lạnh, thời tiết tháng 10 còn lạnh hơn so với Lan Hải, có thể chính là do khí hậu, hoặc chính là so sánh với toàn bộ Châu Âu ở vĩ độ cao, khí hậu này so ra giống với Bắc Âu!

"Thần bí như vậy làm gì nha? Người ta cũng xuống máy bay rồi còn giấu!" Lạc Trăn một bên bị nam thần nắm tay đi về phía trước lâu đài cổ bốn tầng hình chữ nhật, một bên nhỏ giọng nói thầm.

Vân Phỉ Thời nghe thấy được, trực tiếp ôm người vào trong lòng, "Chơi vui vẻ thì tốt rồi, hỏi nhiều như vậy làm cái gì?"

Vào lâu đài cổ, ăn chút đồ, vì chênh lệch múi giờ nên Vân Phỉ Thời mang theo Lạc Trăn về phòng ngủ.

Haizz, vừa rồi những hầu gái trả lời toàn là bằng ngôn ngữ địa phương cô một câu cũng không nghe hiểu, muốn dùng tiếng Anh hỏi người ta một chút, thì tầm mắt Vân Phỉ Thời nhìn sang đây, cô liền không dám hó hé gì nữa.

Lúc lên lầu, Lạc Trăn còn chưa từ bỏ ý định, "Vì sao không nói cho em biết đây là đâu, còn giấu để làm gì?"

"Em có từng nghe qua điển tích sự tò mò hại chết con mèo chưa?" Vân Phỉ Thời dứt khoát dừng lại nhìn cô.

Lạc Trăn yếu ớt mà cúi đầu, "Được rồi không hỏi nữa, đi thôi đi thôi, đi ngủ đi ngủ."

Vì lệch múi giờ nên Lạc Trăn khi ngủ dậy mơ mơ màng màng, bị Vân Phỉ Thời từ trên giường kéo đến, thay áo len giữ nhiệt, lại phủ thêm áo khoác lông, liền ngồi trên xe lên đường.

Tài xế là một người đàn ông Châu Âu rất đẹp trai, dấu hiệu chính là mũi cao mắt sâu, tóc mỏng màu vàng được chải chuốt bôi sáp thành kiểu tóc của tinh anh giỏi giang, trông càng đẹp trai. Đôi mắt màu lam tựa như một hồ nước sâu trong veo, thâm thúy lại mê người.

Với tư cách là một nhan khống, Lạc Trăn làm sao có thể không liếc xem nhiều lần, sau đó thuận tiện trò chuyện đây?

"Anh tên là gì vậy? Xin hỏi anh bao nhiêu tuổi rồi, đã có bạn gái hay chưa?" Lạc Trăn cứ như vậy dựa vào trước ghế tựa bắt đầu trò chuyện cùng tài xế. Kỹ thuật lái xe của tài xế được coi như rất không tồi, vẫn luôn nắm vững vàng, hiện tại vị trí đoạn đường xe cộ thưa thớt, đường quốc lộ cũng rất bằng phẳng, ngược lại có thể thích hợp mà phân tâm tán gẫu.

Tài xế bỗng nhiên có một chút khẩn trương, có thể nhìn ra được từ chi tiết ngón tay của anh ta đang nắm chặt tay lái cùng với bên tai đang dần dần hồng, dù sao đây cũng là người đẹp phương Đông cũng đẹp quá mức bình thường rồi, được mỹ nữ hỏi thăm, ai có thể không khẩn trương.

Nhưng anh ta cũng đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, đương nhiên sẽ không bởi vì như vậy mà dễ dàng bị ảnh hưởng, vị khách ngồi ghế sau chính là khách hàng cao quý, không được phép có một chút sơ sẩy nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!