Lạc Trăn quả thật muốn nghỉ phép, chuyện này đã được Vân Phỉ Thời sắp xếp từ sớm, nhưng mà bình hoa như cô hoàn toàn không biết phải đi đâu. Ừ đúng vậy! Sự thật là nam thần mang theo cô và tiền, cô mang theo mắt và miệng.
Trước khi đi một đêm, Lạc Trăn kiểm tra hộp thư công việc thì nhận được hai email của Tùng Hề.
Một cái là muốn cô sau khi đi nghỉ trở về thử giọng vở kịch được đầu tư với số tiền rất lớn của Hoa Hạ, nhưng tất nhiên không phải toàn bộ, cô chỉ thử một phần lời thoại trong vở kịch, những cái như tóm tắt nội dung gì đó đều không có, toàn bộ đều dựa vào tưởng tượng của diễn viên. Biết tất cả thí sinh đến thử giọng đều biết nội dung gần giống nhau, Lạc Trăn an tâm.
Việc này bỏ qua một bên trước, đi nghỉ về rồi nói sau.
Mà một cái khác, là kết quả cuối cùng của vụ phỉ báng bôi đen cô thê thảm trên mạng, kể lại rất chi tiết.
Đầu tiên là người đã bôi đen cô ở trên Weibo blogger nổi tiếng Tiểu Bát Ca đã gửi lời xin lỗi ở trên mạng đến Lạc Trăn cả nước đều biết, công ty trước đó đã công bố tuyên bố của luật sư và đưa ra cảnh báo nghiêm trọng, tiếp đến sau đó lại gửi giấy gọi của toàn án, phải ra tòa, bên kia có lẽ là bị dọa sợ, đã phải xin lỗi rồi xóa blog sau đó liền im lặng, bây giờ đã hủy hợp đồng cùng Weibo, đoán chừng cũng không ở lại nổi trong cái vòng luẩn quẩn này nữa.
Về phần người đứng sau màn gây ra toàn bộ sự việc, Hoa Hạ bên kia tra ra được là Tiểu Bát Ca.
Ảnh chụp Lạc Trăn là do một paparazzi vô tình chụp được khi đang theo dõi tin tức của một ngôi sao khác, nhưng chuyện này không gây ra bùng nổ nên không có ai đăng. Mà Lạc Trăn hé ra khuôn mặt bình hoa, nói rõ trong sạch của bản thân, mà theo lời của Tiểu Bát Ca, cậu ta không tin điều đó!
Phơi bày nhiều chân tướng như vậy, cũng bởi vậy mà chiếm được rất nhiều sự chú ý, cậu ta cũng không tin không moi được bí mật sau lưng Lạc Trăn, làm tăng thêm một mặt rực rỡ cho sự nghiệp kiếm sống "huy hoàng" của mình. Cho nên cậu ta trăm phương nghìn kế tìm được một số ảnh chụp bí mật, gộp lại với nhau, nghiên cứu một hồi lâu mới tìm ra cái gọi là "người đứng sau" Lạc Trăn, sau đó đăng một blog dài rồi thuê thủy quân xào nhiệt chuyện này.
Xem xong email Lạc Trăn có chút thổn thức.
Thật ra không phải cô cảm thấy lòng người dễ thay đổi thói đời nóng lạnh gì, thật lòng mà nói, cô không quá tin tưởng, tất cả đều do Tiểu Bát Ca tự đạo diễn tự khiến bản thân bị chê cười.
Cô được rêu rao như một bình hoa trong giới giải trí, nhưng cô không phải người không có đầu óc, tốt xấu thì có phiếu điểm của bốn năm đại học làm chứng. Trước giờ cô đều không tránh khỏi đứng chịu mũi sào nên nghĩ rằng đem nước bẩn trên người mình hắt xuống sau đó hẵng nói sau, bây giờ bụi đã lắng xuống, mới có thời gian tĩnh tâm suy nghĩ kỹ lại phát triển của toàn bộ sự việc.
Nếu nói Tiểu Bát Ca vì để khiến cho danh tiếng mình nổi hơn mà đi bôi đen phỉ báng người khác, không phải là mất nhiều hơn được sao? Chưa nói blog gốc sai lầm thiếu sót chồng chất, riêng Tiểu Bát Ca vậy mà lại thành thành thật thật đem toàn bộ mọi chuyện đều nhận tội về phía mình cũng thật kì lạ.
Không phải Lạc Trăn nghi ngờ nhân phẩm của một người kém cỏi đến mức không chịu nổi, nhưng ở trong cái vòng luẩn quẩn này vài năm, người không nhìn thấu được toàn bộ thì ít nhất cũng biết bảy tám phần.
Cô cũng đã xem qua người trước kia bị Tiểu Bát Ca vạch trần trong giới giải trí, thật nói không ngoa, mười phần thì có hết chín phần là sự thật, mỗi cái chứng cứ đều vô cùng xác thực. Nhưng mà lần này lại lấy những cái "chứng cứ" trăm ngàn chỗ hở để bôi đen cô? Là cậu ta thật sự thiếu thông tin để nhìn rõ cô hay là... Có người cho cậu ta tự tin?
Nếu sau lưng có người tác động... Lạc Trăn nổi da gà cả người!
Rốt cuộc là ai chứ?
Cô chán ghét chuyện này, cho dù không phải thật sự khiến cô mang tiếng xấu nhưng ít nhất cũng để lại vết nhơ vĩnh viễn không thể rửa sạch trong sự nghiệp diễn xuất trong sạch của cô.
Trên vai bất ngờ bị vỗ, Lạc Trăn hoảng sợ, cả người giật nảy, tâm hồn không biết đã bay tới đâu đều bị kéo trở lại.
Quay đầu lại thì thấy Vân Phỉ Thời tựa tiếu phi tiếu[1] nhìn cô: "Nghĩ cái gì vậy?"
[1] tự tiếu phi tiếu: Cười như không cười.
Từ vẻ mặt của anh, Lạc Trăn liền hiểu: nghĩ đến mất hồn?
Lạc Trăn bỗng nhiên cảm thấy cả người bị một khối bông ấm áp mềm nhũn bao lấy, chạy không thoát tránh không được, mà cô cũng không muốn chạy trốn.
Khối bông kia tên Vân Phỉ Thời.
Trước hai mốt tuổi, cuộc sống của cô rất suôn sẻ, mặc dù có nhiều thuận tiện do điều kiện bên ngoài mang lại, gặp được rất nhiều người luôn đối xử với cô như một đứa trẻ vẫn quan tâm bảo vệ cô một chút. Nhưng cô đã bắt đầu sống một mình từ khi học trung học, đã sớm học cách tự lập, khó khăn lớn nhất từng gặp đó là không giải được đề toán.
Là học trò ngoan trong mắt thầy cô, học bá trong mắt bạn bè, đoá hoa cao lãnh trong mắt bạn cùng phòng.
Cô không có bạn bè chân chính, vẻ ngoài đẹp, người cũng tốt, nhưng khi ở cùng bạn bè cùng trang lứa tựa hồ trời sinh sinh ra một cái màng ngăn cách không tên, cô là loài quý hiếm sống trên núi cao trùng điệp, là sự tồn tại chỉ có thể xem từ xa chứ không thể đến gần, vì vậy cho dù thái độ làm người cô tốt đến đâu, đối nhân xử thế ôn hòa, cũng không có một người bạn chân chính.
Đó là Lạc Trăn trước hai mốt tuổi, cũng là Lạc Trăn trước khi gặp Vân Phỉ Thời.
Sau khi vào giới giải trí, trong một môi trường lớn như vậy khí chất của cô đã mang lại cho cô một cuộc sống tương đối yên bình, và bởi vì Vân Phỉ Thời, cô gặp được Tùng Hề, cuối cùng cũng biết cảm giác có được một người chị em tốt là như thế nào.
Có thể cùng cô tán gẫu về những bí mật của phụ nữ, có thể làm tổn thương nhau, có thể thỏa thích ở trước mặt đối phương khóc lớn hay cười to, chia sẻ niềm vui sướng của tình yêu, cùng chung đam mê với thành công.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!