Chương 11: Giận dỗi

Ngồi trên xe quay về chung cư, Lạc Trăn mang bộ dạng như nàng dâu nhỏ bị ức hϊếp, không dám ngẩng đầu, không dám nhúc nhích, cặp mắt to tròn kia cũng không dám tuỳ tiện nhìn lung tung, nhanh như chớp mà nhìn thẳng tắp, giống như chỉ cần di chuyển thì nam thần sẽ không tức giận nữa.

Xe dừng lại ở gara, Vân Phỉ Thời tắt máy, xuống xe, đóng cửa, đi về phía ghế phụ, mở cửa, đưa tay.

Toàn bộ động tác thực hiện liền mạch, không chút tạm dừng.

Lạc Trăn đưa tay cho anh nắm một cách tự nhiên, sau đó bỗng nhiên nhớ ra, bọn họ... đang giận nhau cơ mà. Nhưng mà đã chậm, nam thần đã kéo cô vào tới thang máy.

Bàn tay Vân Phỉ Thời vẫn dày rộng ấm áp như cũ, Lạc Trăn cảm nhận rõ ràng xúc cảm trong lòng bàn tay, khớp xương rõ ràng cùng ngón tay thon dài, bàn tay khô ráo ấm áp, chỉ cần độ ấm nho nhỏ của bàn tay này thôi đã mang lại cho cô cảm giác an toàn không thể nào thay thế được.

Thực ra thì, cô nên... tin tưởng anh.

Một người trợ lý đã từng nói: "Trước khi đưa ra quyết định gì, Vân tiên sinh đều sẽ phân tích toàn bộ kết quả mà quyết định đó có thể mang lại, do vậy mỗi quyết định của ngài ấy đều phải trải qua quá trình suy nghĩ sâu xa mới được thông qua, hơn nữa, cam đoan tỉ lệ thành công là chín mươi chín phần trăm, một phần trăm còn lại, là ngài ấy lưu lại một cơ hội cho đối thủ."

"Cũng chỉ là thủ đoạn gϊếŧ thời gian nhàm chán của anh ấy."

"Nhưng mà, Lạc tiểu thư, vì sự xuất hiện của cô, một phần trăm cơ hội kia sẽ không còn tồn tại nữa."

"Chỉ là tôi không nghĩ tới, Vân tiên sinh cũng có lúc xử trí theo cảm tính. Nhưng mà tôi tin tưởng, bất kì quyết định nào của ngài ấy đưa ra, dù là trên phương diện lý trí chủ đạo hay tình cảm chủ đạo thì kết quả cũng nằm trong tầm kiểm soát của ngài ấy."

Không tin tưởng anh ấy, dường như chỉ có mỗi cô ư?

Lạc Trăn, dũng khí của mày đâu rồi? Lạc Trăn tự hỏi lòng mình.

Dũng khí bước về phía anh ấy bước đầu tiên lúc trước đâu rồi?

Cô vẫn nhớ rõ, ở hội nghị tầng mười tám của cao ốc Hoa Hạ, tại phòng khách trống trải không một bóng người, anh đã nói với cô:

"Chào em."

Đại khái thì câu "Chào em" của anh cho cô dũng khí vô tận, khiến cô bỏ qua tất cả các trở ngại bên ngoài, không do dự mà bước về phía anh.

Không phải nụ cười vô hại, cũng không phải nụ cười lấy lòng, nhưng cũng không phải là nụ cười tao nhã hay kiêu kỳ, chỉ là một nụ cười đơn thuần, không dính dáng bất kì một chút bụi bẩn nào, tám cái răng hiện ra dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng đẹp mắt.

"Em là Lạc Trăn, anh đẹp... Khụ khụ, chào anh!"

Anh không cười, nhưng trong mắt chứa đầy ấm áp như ánh nắng ngoài cửa sổ, không phải, so với ánh mắt còn ấm áp hơn.

"Vân Phỉ Thời."

Lạc Trăn ngơ ngác nhìn anh, trong chốc lát đánh mất khả năng suy nghĩ, cũng đánh mất luôn cả ngũ giác.

Người đàn ông trước mặt bỗng nhiên đi lướt qua cô, nhìn về phía sau cô, sau đó cô nghe anh nói, "Xin lỗi, không tiếp chuyện được." Cô còn chưa kịp phản ứng thì anh đã lướt qua cô.

Chỉ là cô vẫn còn duy trì tư thế vừa rồi, ánh mắt vẫn nhìn ra bên ngoài cửa sổ thuỷ tinh to lớn, cảm giác như ánh mặt trời hôm nay thật đẹp trai.

Giống như đã trôi qua hàng thế kỉ, lại giống như chỉ trôi qua vài giây đồng hồ, cô nhớ lại thanh âm của anh phát ra phía sau, trầm thấp, ấm áp, dễ dàng khiến con người ta sa đoạ.

"Tiểu thư Lạc Trăn..." Thanh ấm của anh dừng lại một chút, trong nháy mắt đó, Lạc Trăn phúc chí tâm linh mà đoán rằng, anh chắc là đang suy nghĩ trong đầu, Lạc là Lạc nào, Trăn là Trăn nào.

*Phúc chí tâm linh: khi vận may đến, con người thường trở nên khôn ngoan hơn.

Anh rất cẩn thận.

"Lưu lại phương thức liên hệ cho thuận tiện liên lạc được không?" Tựa hồ cảm thấy hơi đột ngột, anh lại bổ sung thêm một câu, "Anh rất mong được làm quen với em."

Lạc Trăn trong một giây bỗng cảm thấy, dù hiện tại tận thế có giáng xuống thì cô cũng không dám.....

Thang máy dừng lại ở con số mười bảy, Lạc Trăn theo sau bước chân của Vân Phỉ Thời đi ra ngoài, nhập mật khẩu, ấn vân tay, mở cửa, đóng cửa, vẫn là một dãy động tác liền mạch.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!