Editor: Tiểu Hy.
Beta: Seen Me.
"Sao Điềm Điềm còn chưa trở về, hay là gọi điện thoại hỏi một chút?" Mắt thấy ký túc xá đã sắp tắt đèn mà Tôn Điềm Điềm còn chưa trở về, bọn họ liền không khỏi có chút lo lắng.
"Mười phút trước tớ gọi cho cậu ấy, cậu ấy nói sắp về rồi a." Trình Đóa một bên nói một bên từ trên ghế đứng lên, "Tớ ra bên ngoài xem thử."
Nói xong liền đi.
Nào biết mới vừa tới cửa, liền nghe thấy một âm thanh vui sướng ở ngoài cửa vang lên, "Các chị em! Tớ đã trở về a!"
Thanh âm vui sướng này căn bản không giống của người đang bị thương, Trình Đóa sửng sốt mở cửa ra.
Cửa vừa mở ra, liền thấy Tôn Điềm Điềm đứng ở bên ngoài, cánh tay thắt trên cổ bằng khăn tam giác, mắt cá chân cột băng vải, tay cùng chân đều bị thương, nhìn thật sự là có chút thảm.
Nhưng mà vừa nhìn lên trên, khuôn mặt của người bị thương lại sáng lạn tươi cười đến cao hứng, khóe miệng cười muốn kéo đến lỗ tai.
Trình Đóa thấy Tôn Điềm Điềm cười đến xuân tâm nhộn nhạo, liền khẳng định có chuyện. Hai tay chống nạnh cười tủm tỉm đề ra nghi vấn: "Tới tới tới, nói chuyện với tụi chị nào, em gái cùng với bạn học Thẩm đã làm gì a?"
Thời điểm hỏi chuyện, Tạ Nghiên cùng Gì Miêu cũng đi ra xem, ba người vây xung quanh Tôn Điềm Điềm, một tư thế không nói chuyện rõ ràng không cho vào cửa.
Tôn Điềm Điềm cười không dứt, nói: "Các cậu cho tớ vào trước đi, tốt xấu gì thì tớ cũng là một bệnh nhân a."
Tạ Nghiên "phốc" một tiếng, "Lần đầu tiên nhìn thấy có một bệnh nhân cười vui vẻ như vậy."
Tuy nói như thế, nhưng mọi người vẫn tránh ra bên cạnh, Tôn Điềm Điềm què chân đi vào, Trình Đóa tầm mắt dừng ở mắt cá chân của cô, lo lắng hỏi: "Không có việc gì chứ? Bác sĩ nói như thế nào?"
"Không có việc gì không có việc gì, chuyện nhỏ thôi." Tôn Điềm Điềm xua tay, không chút để ý nói.
Đi đến ghế của mình ngồi, ngẩng đầu cười tủm tỉm nhìn nhóm bạn cùng phòng, "Tớ cảm thấy tớ cách Thẩm Niệm Thâm gần hơn một bước rồi."
Trình Đóa cười nhạo, đi đến đối diện Tôn Điềm Điềm, dựa lưng vào tủ quần áo, hai tay khoanh trước ngực, cười khanh khách nhìn Tôn Điềm Điềm, "Đến đây đi, nói chuyện một chút trước đã."
Tôn Điềm Điềm khóe miệng cong cong, lung lay cánh tay của mình, "Vừa rồi không phải Thẩm Niệm Thâm đẩy tớ ngã xuống đất sao? Hiện tại bị thương, anh ấy phải chịu trách nhiệm a."
Trình Đóa cười, hỏi: "Trách nhiệm gì? Lấy thân báo đáp a?"
Tôn Điềm Điềm cười, "Hiện tại thì chưa, bất quá sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ lấy thân báo đáp thôi."
"Đến sợ cậu rồi, bất quá nghe khẩu khí này của cậu rất có tự tin nha."
"Đương nhiên." Tôn Điềm Điềm kiêu ngạo nâng cằm, hai chân giơ lên, mông ở trên ghế xoay một vòng, sau đó mới lại ngẩng đầu, cười tủm tỉm nói: "Từ ngày mai, tớ sẽ cùng ăn cơm với Thẩm Niệm Thâm."
"Cùng… với ai?!!" Lời này vừa nói ra, Tạ Nghiên cả kinh hai mắt trừng lớn, "Tớ không nghe lầm chứ? Cùng ăn cơm với Thẩm Niệm Thâm? Anh ấy đáp ứng cùng cậu kết bạn?!!"
Tôn Điềm Điềm cười ha ha, "Không có, anh ấy làm cánh tay tớ bị thương, phải chịu trách nhiệm chiếu cố tớ a."
Tôn Điềm Điềm híp mắt cười, bộ dáng như tiểu hồ ly.
Tiểu hồ ly Tôn Điềm Điềm buổi tối vui vẻ đến không ngủ được, cười tủm tỉm dựa vào giường gửi WeChat cho Thẩm Niệm Thâm, "Thẩm Niệm Thâm, cánh tay của em đau quá."
Đầu bên kia điện thoại, Thẩm Niệm Thâm đã chuẩn bị ngủ, di động đặt bên gối đầu đột nhiên vang lên một chút, anh thuận tay mở lên xem, giao diện WeChat, một cái đầu của mỹ thiếu nữ đáng yêu nhảy ra.
Anh nhìn chằm chằm WeChat trong chốc lát, dừng một chút không trả lời sau đó trực tiếp khóa máy, nhét điện thoại di động xuống dưới gối đầu, nhắm mắt ấp ủ buồn ngủ.
Đầu bên kia điện thoại, Tôn Điềm Điềm cầm di động đợi nửa ngày, kết quả không thấy Thẩm Niệm Thâm trả lời. Miệng cong lên, rời khỏi giao diện WeChat, ra ngoài lục thông tin, sau đó trực tiếp gọi điện thoại cho Thẩm Niệm Thâm.
Điện thoại ở dưới gối đầu đột nhiên rung lên, Thẩm Niệm Thâm lấy ra nhìn. Màn hình di động lập loè một dãy số xa lạ, là số của Tôn Điềm Điềm, nhưng anh không lưu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!