Chương 6: (Vô Đề)

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm dừng ở mấy chữ kia của Tôn Điềm Điềm, khóe mắt không tự giác mà co lại một chút, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Tôn Điềm Điềm, gằn từng chữ một vô cảm nói ra ba chữ, "Suy nghĩ nhiều."

Tôn Điềm Điềm sặc ra một búng máu.

Cô đương nhiên biết Thẩm Niệm Thâm không thích cô, chỉ đùa một chút thôi mà.

Thế nhưng không nghĩ tới anh lại trả lời trực tiếp như vậy a???

Thẩm Niệm Thâm rất nghiêm túc đọc sách, Tôn Điềm Điềm cũng không muốn quấy rầy anh, ghé vào trên bàn cầm bút vẽ lên quyển sổ tay.

Vẽ trong chốc lát lại ngẩng đầu liếc mắt quan sát Thẩm Niệm Thâm một cái, sau đó cúi đầu tiếp tục vẽ.

Thẩm Niệm Thâm ngồi đối diện cô, hai người chỉ cách nhau một quyển sách, anh hơi nhấc mắt liền phát hiện Tôn Điềm Điềm lại vẽ anh.

Anh bất động thanh sắc nhìn chằm chằm giấy vẽ dưới ngòi bút của Tôn Điềm Điềm trong chốc lát, cô ghé vào trên bàn, phá lệ vẽ chuyên chú, cũng không phát hiện ra anh đang nhìn mình.

Ma xui quỷ khiến, Thẩm Niệm Thâm không tự giác mà nâng mắt, tầm mắt dừng ở khuôn mặt của Tôn Điềm Điềm.

Cô nghiêng đầu khóe miệng cong cong, ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ chiếu trên má cô. Tiếp đến là khóe miệng của cô, nụ cười phá lệ tươi đẹp ấm áp.

Là một người sống trong bóng tối, đối với đồ vật ấm áp sẽ không khống chế được mà trầm mê, đó là khát vọng ở sâu trong nội tâm của bọn họ nhưng lại không dám hy vọng xa vời với nó.

Ánh mắt Thẩm Niệm Thâm dừng ở khóe miệng tươi cười kia của Tôn Điềm Điềm, cầm lòng không đậu mà có chút xuất thần.

Tôn Điềm Điềm thực nghiêm túc vẽ, vừa mới vẽ đại thể hình dáng của Thẩm Niệm Thâm xong, đang muốn ngẩng đầu quan sát tư thế của anh một chút, kết quả vừa nhấc đầu, lại phát hiện Thẩm Niệm Thâm cư nhiên đang nhìn cô.

Bốn mắt nhìn nhau, Tôn Điềm Điềm đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó phản ứng lại, biến thành mừng như điên, trên mặt tươi cười sáng lạn như muốn nở hoa, kích động hỏi: "Thẩm Niệm Thâm, anh đang nhìn em sao?"

Thẩm Niệm Thâm không nghĩ tới Tôn Điềm Điềm sẽ đột nhiên ngẩng đầu, nhưng tố chất tâm lý của anh cực tốt, không có nửa điểm cảm thấy chột dạ. Anh vẫn khuôn mặt vô cảm như cũ, thực bình đạm mà liếc mắt nhìn Tôn Điềm Điềm một cái, nói: "Không có."

Nói xong, lại tiếp tục cúi đầu bình tĩnh đọc sách. Từ đầu tới đuôi, giống như chưa có chuyện gì phát sinh.

Tôn Điềm Điềm nhìn vẻ mặt bình tĩnh của anh, thiếu chút nữa hoài nghi chính mình vừa rồi có phải nhìn lầm hay không. Cô không chớp mắt mà nhìn chằm chằm Thẩm Niệm Thâm, cẩn thận hồi tưởng một chút...

Không đúng, vừa rồi rõ ràng chính là anh đang nhìn cô nha!

Người này như thế nào lại nói dối cũng không chớp mắt!

Tôn Điềm Điềm đan hai tay đặt trên bàn, cười tủm tỉm tiến đến trước mặt Thẩm Niệm Thâm, "Thẩm Niệm Thâm, rõ ràng anh vừa mới nhìn em."

Thẩm Niệm Thâm hơi nhấc mắt, liếc nhìn cô một cái, "Cho nên?"

Tôn Điềm Điềm khóe miệng cười càng sáng lạn, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn Thẩm Niệm Thâm, mặt đầy chờ mong hỏi: "Anh cảm thấy em đẹp sao?"

Thẩm Niệm Thâm sặc một chút, dùng ánh mắt như thấy sinh vật kỳ quái mà nhìn Tôn Điềm Điềm, sau đó phun ra một chữ: "... Không."

Tôn Điềm Điềm: "…"

Tôn Điềm Điềm bị đả kích, phồng má, thở phì phì trừng mắt nhìn Thẩm Niệm Thâm cả buổi, kết quả người ta vẫn tiếp tục đọc sách, nào có cảm nhận được cô tức giận.

Tôn Điềm Điềm trừng mắt đến mỏi, cuối cùng hừ mạnh một tiếng đứng lên, cúi đầu nhìn bức vẽ sắp hoàn thành. Vốn định đưa cho Thẩm Niệm Thâm nhưng hiện tại cô dỗi rồi, không đưa!

Cô thở phì phì cất giấy bút đi, ôm quyển sách trên bàn xách túi đi ra ngoài.

Cô vừa bước chân đi, Thẩm Niệm Thâm liền ngẩng đầu lên, tầm mắt rơi xuống bóng dáng Tôn Điềm Điềm thở phì phì, trong mắt lộ ra một ý cười nhàn nhạt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!