Chương 5: (Vô Đề)

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Niềm vui tới quá bất ngờ, thời điểm Thẩm Niệm Thâm đưa hộp sữa bò tới, Tôn Điềm Điềm chỉ cảm thấy đầu óc giống như đột nhiên bị thứ gì đó đánh trúng.

Cả người cô hoàn toàn ngây ngốc, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Thẩm Niệm Thâm chằm chằm, quên mất nhận hộp sữa bò trong tay anh.

Thẩm Niệm Thâm vẫn duy trì tư thế đưa sữa bò, đợi một lát mà vẫn không thấy Tôn Điềm Điềm nhận liền trực tiếp đặt hộp sữa bò vào tay cô, sau đó xoay người rời đi.

Tôn Điềm Điềm cầm hộp sữa mà Thẩm Niệm Thâm đưa cho, mãi đến khi Thẩm Niệm Thâm đã đi rất xa đến không còn nhìn thấy nữa mới chậm rãi phục hồi tinh thần lại.

Cô quay đầu nhìn Trình Đóa, biểu tình có chút ngây ngốc, "Tớ không nằm mơ đấy chứ? Vừa rồi... là Thẩm Niệm Thâm?"

Trên thực tế, Trình Đóa cũng có chút khiếp sợ. Thẩm Niệm Thâm cao lãnh trong truyền thuyết không bao giờ cùng bất cứ nữ sinh nào nói chuyện cư nhiên sẽ đưa sữa bò cho Điềm Điềm???

Trình Đóa nghiêm túc cẩn thận nhìn thân ảnh đã đi xa, tuy rằng không thể tin được nhưng thật sự là Thẩm Niệm Thâm, vì thế nàng gật đầu xác định với Tôn Điềm Điềm: "Là Thẩm Niệm Thâm."

Tôn Điềm Điềm: "..."

Trong suốt tiết học Khái niệm lập luận Nghệ thuật này, Tôn Điềm Điềm đã cười suốt hai mươi phút vì chuyện Thẩm Niệm Thâm đưa sữa bò cho cô.

Tay nâng má nghiêng đầu, một bộ dáng hoa si đến lợi hại.

Trình Đóa thật sự là nhìn không được liền duỗi tay tới, muốn lấy hộp sữa bò của cô đi.

Tôn Điềm Điềm vốn là nhìn chằm chằm hộp sữa bò mà nam thần đưa, đột nhiên thấy một bàn tay đưa tới thì nháy mắt hoàn hồn, ôm chặt lấy hộp sữa bò của mình như ôm bảo bối. Cô cảnh giác nhìn Trình Đóa, "Cậu muốn làm gì?"

Trình Đóa một đầu hắc tuyến, "Bà cô của tui ơi, cậu cười ngây ngốc với cái hộp sữa này hai mươi mấy phút rồi, mau khôi phục lại bình thường đi a."

Tôn Điềm Điềm ôm hộp sữa bò vào trong ngực, cười tủm tỉm, "Cao hứng a."

Trình Đóa bất đắc dĩ lắc đầu, "Thật hoài nghi Thẩm Niệm Thâm có phải đã cho cậu uống thuốc mê hay không, một hộp sữa đã khiến cậu vui vẻ như vậy."

Tôn Điềm Điềm cúi đầu cười, đem hộp sữa bò bảo bối bỏ vào cái túi trên vai cô.

Trình Đóa thấy thế, tò mò hỏi: "Cậu không uống à?"

"Đương nhiên rồi. Đây là Thẩm Niệm Thâm tặng cho tớ, uống thì tiếc lắm."

Trình Đóa dở khóc dở cười, "Vậy cậu có muốn tìm cái lư hương rồi đem cúng luôn không?"

"Đúng là tớ muốn đem nó đi cúng, đây là đồ tốt nhất mà Thẩm Niệm Thâm đưa cho tớ."

Tôn Điềm Điềm phá lệ nói nghiêm túc, bộ dạng giống như là thật sự phải đi về tìm cái lư hương rồi đem cúng hộp sữa bò này.

Trình Đóa một đầu hắc tuyến, giãy giụa một lát, cuối cùng vẫn là chịu thua cô.

Tôn Điềm Điềm cất hộp sữa bò, qua một lát, bỗng nhiên nghiêng đầu, nhìn Trình Đóa, "A Đóa."

Trình Đóa nhìn cô, "Làm sao?"

Tôn Điềm Điềm hai mắt sáng rực, vẻ mặt mong chờ, "A Đóa, cậu nói xem tại sao Thẩm Niệm Thâm lại đưa sữa bò cho tớ a? Có phải anh ấy cũng thích tớ hay không?"

Trình Đóa: "..."

Tôn Điềm Điềm: "Sao cậu không nói gì a?"

Trình Đóa hít một hơi thật sâu, giơ tay vỗ vai Tôn Điềm Điềm, "Bảo bối, tự luyến quá mức rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!