Editor + Beta: Tiểu Hy.
Thẩm Niệm Thâm ở trong phòng tắm thật lâu, nước từ vòi sen mang trọng lực lao xuống đỉnh đầu anh, não bộ đương hỗn loạn bị dòng nước làm cho thanh tỉnh đôi phần.
Anh nhắm mắt lại, nỗ lực không nghĩ đến chuyện phiền lòng.
Tôn Điềm Điềm ở bên ngoài sấy tóc, sấy xong liền ngồi trên sô pha chờ Thẩm Niệm Thâm đi ra.
Nhưng mà đợi thật lâu, trong phòng tắm vẫn nghe thấy tiếng nước chảy không ngừng.
Ước chừng qua nửa giờ thì âm thanh kia mới ngừng lại. Thẩm Niệm Thâm mặc áo tắm dài từ bên trong đi ra, cầm khăn lông lau tóc.
Tôn Điềm Điềm vội vẫy tay với anh, "A Niệm tới đây, em giúp anh sấy tóc."
Máy còn chưa rút ra, chính là vì chờ sấy tóc cho Thẩm Niệm Thâm.
Anh đi tới, thuận tay đặt khăn lông lên bàn trà.
Tôn Điềm Điềm ngồi trên sô pha, cô vỗ vỗ chân mình, nói: "Anh nằm trên đùi em đi."
Thẩm Niệm Thâm hơi ngẩn ra, khóe miệng mang theo ý cười, "Chân em nhỏ như vậy, không sợ bị anh đè gãy à?"
"Không đâu." Tôn Điềm Điềm trực tiếp duỗi tay kéo anh lại.
Thẩm Niệm Thâm thật sự quá mệt mỏi, cũng không cự tuyệt mà thuận thế nằm trên đùi Tôn Điềm Điềm.
"Anh nâng chân lên đi, nằm thẳng thì tốt hơn." Tôn Điềm Điềm muốn cho Thẩm Niệm Thâm thoải mái một chút.
Thẩm Niệm Thâm "ừ" một tiếng, làm theo.
Thẩm Niệm Thâm gối đầu lên đùi Tôn Điềm Điềm nhưng bởi vì vóc dáng quá cao, chiều dài sô pha không đủ, cho nên hai chân phải hơi co lại một chút. Anh một chân co một chân duỗi thẳng, tìm một tư thế thoải mái nhất.
"Em sấy tóc cho anh, anh có thể nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát." Tôn Điềm Điềm bật máy sấy mức độ nhỏ nhất, sức gió cực kì nhẹ.
Cô một tay nắm máy sấy, một tay nhẹ nhàng xoa tóc Thẩm Niệm Thâm, ngón tay xuyên qua mái tóc mềm mại của anh, làn gió ấm áp thổi vào da đầu, cực kì thoải mái.
Lòng bàn tay Tôn Điềm Điềm mềm mại nhẹ nhàng mát xa da đầu Thẩm Niệm Thâm, lực đạo ôn nhu phảng phất mang theo một cảm giác yên ổn. Thẩm Niệm Thâm đã liên tục mất ngủ rất nhiều ngày lúc này rốt cuộc cũng thấy buồn ngủ, anh nhắm mắt, cái gì cũng không nghĩ nữa, chỉ trong chốc lát đã thật sự ngủ mất.
Tôn Điềm Điềm làm khô tóc Thẩm Niệm Thâm, thấy anh nhắm mắt lại ngủ, thật cẩn thận mà đặt máy sấy sang bên cạnh. Động tác của cô rất nhẹ nhàng, sợ phát ra dù chỉ là một chút thanh âm nhỏ.
Tôn Điềm Điềm sợ đánh thức anh, vẫn không nhúc nhích mà ngồi yên đó.
Anh thật sự gầy đi, quầng thâm ở mắt nghiêm trọng hơn lúc trước, cho dù ngủ rồi mà ấn đường cũng vẫn còn gắt gao nhăn lại.
Tôn Điềm Điềm thật nghiêm túc nhìn anh, chỉ cảm thấy vô cùng đau lòng.
Cô nâng tay nhẹ nhàng xoa ấn đường đang nhíu chặt của Thẩm Niệm Thâm, muốn đem phiền não giữa mày của anh tản ra, nhưng xoa nhẹ một hồi lâu vẫn thấy anh cau mày như cũ, không có nửa điểm thả lỏng.
Tôn Điềm Điềm đau lòng không chịu được, cô ở bên Thẩm Niệm Thâm lâu như vậy, hai người đã thân thiết đến như vậy, cũng không biết vì sao cô lại cảm thấy mình giống như chưa từng thật sự hiểu rõ anh, không có thật sự đi vào nội tâm anh.
Thẩm Niệm Thâm giống như một chiếc hộp bí ẩn cất giấu rất nhiều rất nhiều bí mật.
Tôn Điềm Điềm nhìn chằm chằm anh thật lâu, mãi cho đến rạng sáng bốn giờ mới dần dần nhắm mắt lại ngủ.....
Thẩm Niệm Thâm đã lâu không có giấc ngủ ngon, khó mà có được một giấc ngủ an ổn vì thế ngủ một mạch tới tám giờ sáng.
Anh mở to mắt, thấy Tôn Điềm Điềm dựa lưng vào sô pha, nghiêng đầu, nhắm mắt lại đang ngủ. Anh hơi ngẩn ra vài giây, ngay sau đó mới phát hiện mình vẫn còn nằm trên đùi Tôn Điềm Điềm.
Anh thế mà lại dựa vào người Tôn Điềm Điềm ngủ suốt một đêm, sau khi phản ứng lại thì vội vàng ngồi dậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!