Chương 40: (Vô Đề)

Editor + Beta: Tiểu Hy.

Tôn Điềm Điềm xách theo bánh kem chạy ra, Thẩm Niệm Thâm đang đứng ở đầu ngõ chờ cô.

"A Niệm!" Tôn Điềm Điềm cao hứng kêu một tiếng, cất bước chạy tới chỗ Thẩm Niệm Thâm.

"Chậm một chút." Thẩm Niệm Thâm nhìn Tôn Điềm Điềm, trong mắt liền bất giác nổi lên ý cười, anh đi vài bước về phía trước đón cô.

Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm đi tới liền chạy chậm vài bước, trực tiếp lao vào trong lòng anh.

"Chậm một chút." Thẩm Niệm Thâm thấp giọng cười, hai tay ôm lấy Tôn Điềm Điềm.

Tôn Điềm Điềm cười khanh khách, ngẩng đầu lên, "Chúng ta đi đâu chơi?"

Thẩm Niệm Thâm nhìn cô, nói: "Công viên trò chơi?"

Tôn Điềm Điềm đã rất lâu chưa đi công viên trò chơi, lần đi trước hình như là lúc nghỉ hè năm lớp 11.

Hai người ngồi tàu điện ngầm một tiếng thì tới nơi.

Bởi đang nghỉ đông nên công viên trò chơi là biển người tấp nập.

Thẩm Niệm Thâm mua vé ở trên mạng trước, sau khi kiểm chứng liền có thể đi vào. Nhưng hầu hết các hạng mục trò chơi bên trong đều phải xếp hàng.

Tôn Điềm Điềm liếc mắt nhìn đám người phía trước, quay đầu lại nói với Thẩm Niệm Thâm: "Coi bộ phần lớn thời gian hôm nay chúng ta đều phải tiêu tốn ở việc xếp hàng rồi."

Thẩm Niệm Thâm hỏi: "Em có muốn chơi không? Nếu không muốn xếp hàng thì chúng ta đi làm cái khác cũng được."

"Sao cũng được!" Tôn Điềm Điềm vui vẻ cười rộ lên, dựa vào cánh tay Thẩm Niệm Thâm, đầu đặt trên vai anh, "Được ở bên cạnh anh, dù là xếp hàng cũng rất vui."

Thẩm Niệm Thâm cười, xoa xoa đầu cô, "Chúng ta chơi cái gì trước đây?"

Tôn Điềm Điềm ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn khắp nơi một cái, sau đó chỉ phía trước, "Chơi tàu lượn siêu tốc trước đi, lâu rồi em chưa chơi."

"Được."

Tàu lượn siêu tốc nhiều người chơi, đội ngũ xếp hàng cũng rất dài, Tôn Điềm Điềm kéo Thẩm Niệm Thâm đứng vào hàng.

Thời gian xếp hàng rất dài, Tôn Điềm Điềm liền tán gẫu với Thẩm Niệm Thâm.

Nghĩ đến chuyện lại phải về quê, cô có chút luyến tiếc, "Khoảng mấy ngày nữa, có khả năng em phải về quê ăn tết."

Thẩm Niệm Thâm hơi sửng sốt, sau đó hỏi: "Khi nào về?"

Tôn Điềm Điềm nói: "Ông nội của em ở dưới quê, chắc là phải ở đó đến hết tết."

Ông nội tuổi đã lớn, đối với cố hương rất có cảm tình, mấy năm nay đã không muốn rời cố hương, cho nên mỗi năm Tết Âm Lịch, bọn họ đều về quê ăn tết với ông lão.

Thẩm Niệm Thâm gật đầu: "Anh biết rồi, vậy em về nhà chơi vui vẻ một chút."

Tôn Điềm Điềm hơi dẩu miệng, đầu chôn ở trên vai Thẩm Niệm Thâm, "Nhưng em muốn ở bên anh."

Thẩm Niệm Thâm cười cười, cúi đầu nhìn cô, "Về sau còn rất nhiều cơ hội mà."

"Vậy còn anh? Anh có về quê ăn tết không?" Tôn Điềm Điềm ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Niệm Thâm.

Thẩm Niệm Thâm dừng một chút, yết hầu bỗng nhiên có chút phát trướng, lắc đầu nói: "Không, anh không có quê."

Quê của Thẩm Niệm Thâm ở một huyện nhỏ trong thành phố, những hồi ức đen tối thời niên thiếu của anh đều ở đó. Vì muốn thoát ly khỏi hoàn cảnh kia, thời điểm thi tốt nghiệp trung học, anh lấy thành tích đứng nhất toàn thành phố để vào một trường trọng điểm, bà ngoại dẫn anh vào thành phố để sinh sống, từ đó không còn trở về nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!