Editor + Beta: Tiểu Hy.
Nguyên Đán qua đi, gần như toàn bộ học sinh trong trường đều bắt đầu tiến vào giai đoạn khẩn trương.
Tôn Điềm Điềm thi nhẹ nhàng hơn một chút, bởi vì mỗi ngày cùng Thẩm Niệm Thâm đến thư viện, cho dù không phải rất nỗ lực nhưng cũng có ôn tập, thời điểm thi văn hóa nhẹ nhàng đến dị thường.
Ngày mười ba tháng một, Tôn Điềm Điềm thi xong môn tiếng Anh cuối cùng, mới từ phòng học đi ra đã nghe thấy rất nhiều bạn học kêu khổ thấu trời.
"Xong rồi xong rồi, tiếng Anh lần này khẳng định là treo rồi, toàn bộ tớ đều viết loạn."
"Tôi thật sự mong giáo sư có thể đại phát từ bi mà cho tôi 60 điểm thôi!"
"Nếu không được thì làm sao?"
"Còn có thể làm sao nữa, chờ học kỳ sau thi lại thôi TvT."
Trình Đóa kéo tay Tôn Điềm Điềm, một bên đi ra khỏi khu dạy học một bên hỏi cô, "Thi ổn không?"
Tôn Điềm Điềm có chút kiêu ngạo, "Hẳn là ổn rồi, trước khi thi A Niệm có ôn tập cho tớ một chút."
"Chậc chậc chậc, có bạn trai học bá là khác liền, nhìn cậu khoe khoang kìa."
Tôn Điềm Điềm cười, vừa đắc ý vừa khiêm tốn nói: "Cũng tạm."
Trình Đóa cười chọt mặt cô, lại hỏi: "Cậu định khi nào về nhà?"
Hôm nay thi xong, bọn họ liền được nghỉ.
Tôn Điềm Điềm nói: "Tớ phải đợi A Niệm."
Trình Đóa: "Bọn họ hình như phải cuối tuần mới thi xong."
"Đúng vậy, cho nên tớ muốn ở trường chờ anh ấy." Nói xong cô cười tủm tỉm khều Trình Đóa, "Còn cậu thì sao, không đợi Hứa Lệ à?"
Trình Đóa có chút ngượng ngùng mà "Ừm" một tiếng, "Phải đợi chứ."
...
Tôn Điềm Điềm thi xong, những ngày kế tiếp đều là mỗi ngày cùng Thẩm Niệm Thâm đến thư viện.
Thẩm Niệm Thâm học bài, cô liền ở đối diện vẽ tranh, nếu không thì chơi di động, hoặc ghé vào bàn nhìn anh phát ngốc.
Mà giờ phút này, nha đầu ở đối diện đã ngây người nhìn anh hơn nửa giờ, Thẩm Niệm Thâm rốt cuộc cũng nhịn không được mà ngẩng đầu, đưa bàn tay qua mà xoa xoa đầu cô, "Đừng nhìn."
Tôn Điềm Điềm cong cong đôi mắt, đôi tay chống cằm hoa si mà nhìn Thẩm Niệm Thâm, cười tủm tỉm nói: "A Niệm, anh thật đẹp trai nha."
Thẩm Niệm Thâm nhịn không được liền cười, ánh mắt sủng nịch, "Hoa si."
Tôn Điềm Điềm cười hắc hắc, chạy đến ngồi bên cạnh Thẩm Niệm Thâm, ôm cánh tay anh, tiến đến bên tai anh mà nhỏ giọng hỏi: "Anh có đói bụng không?"
Thẩm Niệm Thâm nhìn thời gian, mới 11 giờ sáng, hỏi: "Em đói bụng sao?"
Tôn Điềm Điềm gật gật đầu, "Có một chút." Lại nói: "Anh ở đây đọc sách đi, em đi mua cơm rồi về, lát nữa chúng ta lên sân thượng ăn."
Thẩm Niệm Thâm: "Anh đi với em."
Nói xong liền muốn thu dọn đồ đạc.
Tôn Điềm Điềm vội đè anh lại, "Không muốn không muốn, anh hoc đi, em về nhanh thôi." Nói xong liền xách túi lên rồi chạy ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!