Chương 24: (Vô Đề)

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Ying Shu.

Hôm nay là thứ tư, trước đêm lễ Giáng Sinh, đại học A cùng đại học Công Nghệ ở cách vách thi đấu bóng rổ, bắt đầu vào lúc 10 giờ sáng.

Hai trường đại học lớn được đánh giá cao, từ nửa tháng trước đã hấp dẫn vô số sinh viên chú ý, thế nên cuộc thi còn chưa bắt đầu, sân bóng rổ của đại học A đã tấp nập trong biển người.

Tôn Điềm Điềm hai ngày này có chút cảm mạo, không thoải mái, buổi sáng ngủ đến 9 giờ mới rời giường.

Vừa mới rời giường, di động liền vang lên.

Cô nhận điện thoại, giọng nói có chút nghẹn lại, "A Niệm."

Đầu kia điện thoại, Thẩm Niệm Thâm vừa nghe thấy giọng nói của cô liền nhăn ấn đường, lo lắng hỏi: "Vẫn không thoải mái sao?"

Tôn Điềm Điềm giọng nói léo nhéo, lắc đầu: "Không có, chỉ là vừa mới rời giường, yết hầu có hơi khô."

Thẩm Niệm Thâm nói: "Em đừng tới đây, ở phòng ngủ nghỉ ngơi cho tốt, anh thi đấu xong thì tới đón em đến bệnh viện chích."

"Không cần, em muốn ra ngoài." Tôn Điềm Điềm một bên nói chuyện một bên xốc chăn xuống giường.

Sắp hết tháng mười hai, thời tiết càng ngày càng lạnh, Tôn Điềm Điềm mấy hôm trước nửa đêm đá chăn, liền bị cảm.

Thẩm Niệm Thâm không yên tâm, lại nói: "Bên ngoài gió rất lớn, thật sự không nên tới đây, ở ký túc xá chờ anh đi."

Tôn Điềm Điềm xuống giường, lấy một tờ giấy không tiếng động mà xì mũi, thanh âm rầu rĩ, rất ngoan ngoãn nói, "Em sẽ mặc đồ thật dày mà."

Thẩm Niệm Thâm thi đấu là chuyện quan trọng, cô đương nhiên muốn đi.

Thẩm Niệm Thâm nói nửa ngày, không lay chuyển được cô, đành phải dặn dò cô, "Vậy em mặc áo lông vũ, mang theo khăn quàng cổ cùng mũ, còn có bao tay, đừng để lạnh đó."

"Thẩm Niệm Thâm, anh thật lải nhải nha." Tôn Điềm Điềm xì mũi, thanh âm rầu rĩ mà bật cười.

"Ai kêu em để anh phải nhọc lòng như vậy chứ." Thẩm Niệm Thâm giơ tay vỗ ấn đường, lại nói: "Lát nữa tới thì đến hậu trường trước, anh chào hỏi rồi, em trực tiếp tiến vào là được."

"Ừm, em biết rồi."

Tuy rằng ngoài miệng Tôn Điềm Điềm ghét bỏ Thẩm Niệm Thâm lải nhải, nhưng vẫn nghe theo anh mà bọc kín mình đến gắt gao, mặc đồ giữ ấm, áo lông, áo khoác, quần đều mặc hết, trong ba tầng ngoài ba tầng, đem chính mình bọc đến kín mít.

Tạ Nghiên thấy Tôn Điềm Điềm mặc nhiều như vậy, vẻ mặt khiếp sợ, "Điềm Điềm, cậu có thấy mình mặc quá nhiều đồ không?"

Lần trước bị cảm mạo, Tôn Điềm Điềm chỉ mặc một cái quần, một cái áo lông mỏng cùng một chiếc áo nỉ là đã có thể đội gió lạnh mà ra cửa, lúc này mới qua mấy ngày, đã bọc lại như chim cánh cụt.

Tôn Điềm Điềm lại lấy một tờ khăn giấy để xì mũi, nói: "Tớ bị cảm, nếu mặc giống như lúc trước thì A Niệm sẽ mắng tớ mất."

Trình Đóa ở bên cạnh nhịn không được liền cười, "Điềm Điềm, cậu thật sự đã bị Thẩm Niệm Thâm ăn sạch rồi."

Thời điểm Tôn Điềm Điềm với nhóm bạn cùng phòng đến sân bóng rổ, bên trong khán đài đã đầy người ngồi.

Bởi vì Thẩm Niệm Thâm đã chào hỏi trước nên các cô vừa tới sân thi đấu thì trực tiếp đi vào hậu trường.

Thẩm Niệm Thâm đang thương lượng chiến thuật với các đồng đội ở phòng nghỉ, Hứa Lệ đột nhiên khều anh một cái, "Điềm Điềm tới kìa."

Thẩm Niệm Thâm quay đầu lại, liền thấy Tôn Điềm Điềm kéo tay Trình Đóa đứng ở cửa.

Tôn Điềm Điềm thấy Thẩm Niệm Thâm nhìn mình, khóe môi liền nở nụ cười.

Mới từ bên ngoài đi vào, khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị gió lạnh thổi đến đỏ rực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!