Editor: Tiểu Hy.
Beta: Seen Me.
Ngày hôm sau, kỳ nghỉ Quốc Khánh dài hạn kết thúc, từ sáng sớm Tôn Điềm Điềm đã quay trở lại trường học.
Nhóm bạn cùng phòng đều đã trở lại, ở trong ký túc xá giặt quần áo, đọc sách, xem phim điện ảnh.
Tôn Điềm Điềm xách theo vài túi đồ lớn, vừa vào cửa liền kêu, "Các chị em mau tới, có đồ ăn ngon!"
Trình Đóa vốn đang ở trên ban công giặt quần áo, vừa nghe thấy đồ ăn, lập tức vọt ra, giúp Tôn Điềm Điềm lấy đồ ra, "Wow, Điềm Điềm cậu thật tốt, mang cho chúng tớ nhiều đồ ăn như vậy!"
Tất cả mấy túi lớn đều là đồ ăn vặt, sữa chua, đồ uống, bánh quy, thịt heo, cánh gà, kẹo bông gòn, mì gói, khô bò… Muốn cái gì có cái đó.
Tôn Điềm Điềm một bên đặt đồ ăn xuống, một bên đi đến trước giường, gỡ cặp sách ra, nói: "Đều là mẹ tớ mua, kêu tớ đem đến trường cho mọi người cùng ăn."
"Trời ơi, mẹ Tôn quả thực rất tốt! Nữ thần a!" Trình Đóa vẻ mặt kích động.
Tôn Điềm Điềm phụt cười, "Tớ sẽ chuyển đạt tâm ý của cậu đến mẹ tớ, bà ấy thích người khác khen bà nhất."
"Đúng là rất cần thiết! Mẹ Tôn người đẹp thiện tâm, quả thực quá tuyệt vời!"
Tôn Điềm Điềm mặt đầy tươi cười, một bên lấy cặp sách, máy tính, di động, đồ sạc ra, một bên kể cho các nàng nghe chuyện phát sinh đêm qua.
Trình Đóa uống sữa chua, nghe Tôn Điềm Điềm nói bị giật túi, sợ tới mức giương to tròng mắt, "Trời ơi, sao lại đụng phải loại chuyện này!"
Tôn Điềm Điềm quay đầu lại, cầm lấy một túi kẹo bông gòn ở trên bàn, xé túi ra lấy một viên rồi nói: "Cũng không sao, chỉ là tớ tức chết, tên ăn trộm kia chạy trốn rất nhanh, tớ mang giày cao gót, đuổi theo không kịp."
"Từ từ! Cậu còn đuổi theo?!" Trình Đóa vẻ mặt khiếp sợ, "Buổi tối, một cô gái như cậu đuổi theo bắt cướp, còn đuổi tới ngõ nhỏ, cậu không sợ nguy hiểm a?!"
"Đúng vậy Điềm Điềm, rất nguy hiểm." Tạ Nghiên cũng là vẻ mặt khẩn trương.
Gì Miêu cũng nói: "Loại tình huống này tốt nhất là đừng đuổi theo, tiền bị mất cũng không sao, một cô gái như cậu, còn dám đuổi tới ngõ nhỏ. Nếu tên ăn trộm tự nhiên sinh ác ý thì làm sao bây giờ?"
Vấn đề này, ngày hôm qua chú cảnh sát cùng Tâm Du đều đã rất nghiêm túc mà giáo dục cô.
Tôn Điềm Điềm gật đầu như giã tỏi, "Lúc ấy tớ quá sốt ruột, thẻ chứng minh của tớ, thẻ ngân hàng, di động gì đó toàn bộ đều để bên trong. Quan trọng nhất chính là truyện tranh tớ cực cực khổ khổ vẽ hơn nửa năm cũng ở bên trong. Cho nên phản xạ có điều kiện liền chạy tới đuổi theo, căn bản không có nghĩ nhiều như vậy."
Trình Đóa vẻ mặt nghiêm túc, "Về sau cũng không thể như vậy, nhớ tới mà còn thấy sợ."
"Đúng đúng, bản thân an toàn là quan trọng nhất!"
"Này, không đúng, cái mà tớ muốn nói với các cậu chính là ngày hôm qua người đã giúp tớ bắt trộm kìa."
"Tớ không biết tên cậu ấy là gì, nhưng tớ muốn nói với các cậu, cậu ấy thật sự siêu cấp siêu cấp siêu cấp soái!" Tôn Điềm Điềm liên tiếp nói vài cái siêu cấp để biểu đạt cảm xúc kích động của chính mình.
Mấy nữ sinh vẻ mặt tò mò, "Soái như vậy sao?"
Tôn Điềm Điềm dùng sức gật đầu, "Siêu cấp soái! Ngũ quan đặc biệt lập thể, đôi mắt đặc biệt thâm thúy, mũi lại cao thẳng, vóc dáng cũng rất cao, bóng dáng cũng siêu cấp soái!"
Tôn Điềm Điềm kích động, vì thế lại từ trong túi cầm một lọ sữa chua, định bình tĩnh lại một chút.
Tạ Nghiên hỏi: "Thật sự soái như vậy sao? Trường chúng ta không phải cũng có một giáo thảo[1] soái như vậy sao?"
[1] Giáo thảo: chỉ nam sinh đẹp trai nhất trong trường.
Tôn Điềm Điềm mờ mịt, "Giáo thảo? Giáo thảo của trường chúng ta là ai a?"
"Thẩm Niệm Thâm năm hai a! Vậy mà cậu cũng không biết nha!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!