Editor: Tiểu Hy.
Beta: Seen Me.
Tôn Điềm Điềm ngây ngốc nửa ngày, đột nhiên nhớ ra lúc trước cô bởi vì tức giận nên xóa WeChat của Thẩm Niệm Thâm, còn kéo anh vào danh sách đen. Nguyên bản số điện thoại cũng vào danh sách đen, nhưng sau đó ngẫm lại rất có thể anh sẽ đột nhiên gọi cho cô, vì thế liền để lại.
Thẩm Niệm Thâm ngữ khí rõ ràng rất bình tĩnh, nhưng Tôn Điềm Điềm nghe ra một chút oán niệm, cô nén cười nói: "Anh ngốc a? Không gửi WeChat được cũng không trả lời tin nhắn anh liền không biết gọi điện thoại a?"
Thẩm Niệm Thâm: "Ừm, vừa rồi tôi cho rằng là em cố ý không trả lời tin nhắn của tôi."
Anh còn buồn bực nửa ngày, không biết Tôn Điềm Điềm là không thấy hay là không muốn phản ứng anh.
Chờ đến khi sắp tắt đèn, Hứa Lệ đột nhiên nói một câu, "Điềm Điềm sẽ không kéo số của cậu vào danh sách đen đấy chứ?"
Một câu làm bừng tỉnh người trong mộng làm anh lập tức thử gọi điện thoại, nguyên bản cho rằng số điện thoại cũng bị cho vào danh sách đen, thế nhưng may mắn là còn để lại.
Tôn Điềm Điềm nghe Thẩm Niệm Thâm giải thích thì thiếu chút nữa cười ra tiếng. Mặt úp đầu vào gối, cơ thể bởi vì nghẹn cười mà có chút phát run.
Trình Đóa vừa bò lên giường liền thấy Tôn Điềm Điềm run đến lợi hại, đôi mắt trừng lớn, "Điềm Điềm cậu phát điên rồi sao?"
Tôn Điềm Điềm: "..."
"Sáng mai em muốn ăn gì?" Thẩm Niệm Thâm thanh âm bỗng nhiên truyền đến.
Tôn Điềm Điềm khống chế chính mình để không cười ra tiếng, cầm di động trở mình, mặt hướng vào vách tường, nhỏ giọng hỏi: "Làm gì? Anh mua bữa sáng cho em a?"
Thẩm Niệm Thâm "ừ" một tiếng, "Muốn ăn bánh kem hay là cái gì?"
"Em không ăn bánh kem, em muốn ăn xíu mại của cái quán ở cổng sau trường."
"Được, mai tôi mua."
Tôn Điềm Điềm trước nay chưa từng thấy Thẩm Niệm Thâm ôn nhu như vậy, khóe miệng cong lên, thanh âm cũng không khỏi mềm lại, "Nhưng quán của bọn họ rất đông khách, phải xếp hàng a."
"Không sao, tôi đi sớm một chút." Thẩm Niệm Thâm, lại hỏi: "Uống sữa bò không?"
Tôn Điềm Điềm: "Không cần, em muốn uống sữa chua."
"Được, mua cho em."
Thẩm Niệm Thâm đột nhiên đối tốt với Tôn Điềm Điềm làm cô có chút không quen, nhịn không được hỏi: "Thẩm Niệm Thâm, gần đây anh ăn trúng cái gì a?"
Thẩm Niệm Thâm: "..."
Tôn Điềm Điềm cùng Thẩm Niệm Thâm hàn huyên không quá hai mươi phút, phòng ngủ liền tắt đèn.
Anh nhẹ giọng hỏi: "Bên các em tắt đèn rồi sao?"
Tôn Điềm Điềm vùi đầu trong ổ chăn, thanh âm thấp thấp, "Vừa mới tắt, còn các anh?"
"Cũng vậy." Lại nói: "Ngủ đi, thời gian không còn sớm."
Tôn Điềm Điềm nói được.
"Đừng đá chăn, gần đây nhiệt độ xuống thấp."
Thẩm Niệm Thâm thanh âm đặc biệt ôn nhu, Tôn Điềm Điềm cảm thấy tim mình hóa mềm, nhỏ giọng nói: "Em không phải là con nít a."
Đầu kia truyền đến một tiếng cười khẽ, "Ừm, biết rồi. Ngủ sớm một chút, ngày mai gặp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!