Editor: Tiểu Hy.
Beta: Seen Me.
Tôn Điềm Điềm nói theo bà ngoại, cười tủm tỉm mà kêu A Niệm.
Thẩm Niệm Thâm liếc nhìn cô một cái liền đau đầu mà xoa xoa ấn đường, sau đó mới nói với bà ngoại: "Bà ngoại, bà hiểu lầm rồi. Đây là học muội của con, không phải bạn gái con."
Bà ngoại sửng sốt, kích động cùng vui sướng vừa rồi còn treo trên mặt đã nháy mắt đọng lại, ngây người hơn nửa ngày. Bà hết nhìn Thẩm Niệm Thâm lại nhìn Tôn Điềm Điềm, cuối cùng trên mặt dần lộ ra biểu tình mất mát, há miệng thở dốc hỏi Tôn Điềm Điềm, "A Niệm nó… nói thật a?"
Thẩm Niệm Thâm đã phủ nhận, Tôn Điềm Điềm dù mặt dày cũng ngượng ngùng cười cười.
Bà ngoại thấy cô cười cũng không giải thích, liền biết là mình hiểu lầm, vừa thương tâm vừa có điểm ngượng ngùng kéo tay Tôn Điềm Điềm xin lỗi.
"Thực xin lỗi con Điềm Điềm. Lần đầu tiên A Niệm đưa một cô gái về nhà, bà kích động quá nên mới hiểu lầm…"
Tôn Điềm Điềm cong cong mắt cười đến thực ngọt ngào, thanh âm tinh tế mềm mại nói: "Không sao đâu bà ngoại."
Bà lão đối với việc Tôn Điềm Điềm không phải là bạn gái của cháu mình thì thấy vô cùng đáng tiếc, nhịn không được lặng lẽ trừng mắt liếc Thẩm Niệm Thâm một cái, ý tứ rất rõ ràng: Một cô bé xinh đẹp như vậy cũng không biết theo đuổi, thực tức chết!
Thẩm Niệm Thâm giả vờ không hiểu, thuận tiện thay đổi đề tài khác.
"Bà ngoại, con đưa bà đến bệnh viện kiểm tra."
Nói xong liền đến đỡ bà ngoại lên.
Bà lão gạt tay anh ra nói: "Bà không đi. Vừa rồi đã đến xem ở chỗ bác sĩ Lưu, không có gì trở ngại."
Bác sĩ Lưu là một lão trung y chuyên trị bị thương ở gần đây, nghe nói y thuật cũng khá tốt.
Thẩm Niệm Thâm nghĩ ngợi, vẫn là cảm thấy không yên tâm, nói: "Vẫn là đến bệnh viện kiểm tra một chút đi ạ."
"Đã nói là không đi mà, cái đứa nhỏ này." Bà lão tiếc tiền, thực kiên quyết không chịu đi.
Tôn Điềm Điềm thấy thế, ở bên cạnh giọng nói ôn nhu mà khuyên bà, "Bà ngoại, đến kiểm tra một chút đi ạ. Bà không đi Thẩm Niệm Thâm cũng không yên tâm a. Nếu như không có chuyện gì đương nhiên càng tốt, nhưng vạn nhất có cái gì, về sau ngược lại còn phải tốn càng nhiều tiền hơn. Quan trọng nhất chính là, thân thể của chính mình bị bệnh a."
Tôn Điềm Điềm nói chuyện cùng bà lão với thanh âm khinh khinh nhu nhu nghe rất là thoải mái, bà lão cũng nghe lời thuận theo.
"Nghĩ như vậy hình như... cũng rất có đạo lý a."
Nếu không có gì thì tốt, vạn nhất thực sự có chuyện gì hiện tại không kiểm tra chờ nghiêm trọng chẳng phải là tốn càng nhiều tiền hơn sao?
Nghe Tôn Điềm Điềm khuyên, bà lão mới chịu cùng Thẩm Niệm Thâm đến bệnh viện kiểm tra.
Anh tiến lên đỡ bà ngoại, Tôn Điềm Điềm giúp đỡ anh đỡ một bên, nào biết lúc này bên cạnh lại truyền đến một giọng nữ.
"Tôn tiểu thư vẫn là để tôi đưa bà đi, ngày thường tôi quen chiếu cố bà ngoại rồi."
Tôn Điềm Điềm ngẩn người nghiêng đầu, lúc này mới chú ý tới trong phòng còn có hai người khác. Một người phụ nữ trung niên và một người xấp xỉ tuổi cô, nhìn như là mẹ con.
Tôn Điềm Điềm nhìn cô gái nói chuyện trước mắt, không khỏi nghiêng đầu nhìn Thẩm Niệm Thâm một cái, "Là em gái anh sao?"
Thẩm Niệm Thâm quang minh lỗi lạc nói: "Không phải."
Cô gái kia vội vàng tự giới thiệu, "Tôi tên Lâm Lị, nhà của chúng tôi cách vách nhà A Niệm. Ngày thường A Niệm đi học vội, bà ngoại luôn một mình ở nhà, tôi không có việc gì liền tới đây phụ giúp bà."
Tôn Điềm Điềm nghe chuyện rõ ràng, nguyên lai là hàng xóm. Nhưng nàng một câu lại một cái A Niệm, cô cảm thấy không thoải mái a.
Miệng không khỏi mím lại một chút, còn chưa kịp nói cái gì cô gái kia đột nhiên tiến đến đẩy cô ra bên cạnh, sau đó tự mình đỡ bà ngoại, cười tủm tỉm nói: "Bà ngoại đi thôi, con đỡ bà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!