Chương 12: (Vô Đề)

Editor: Tiểu Hy.

Beta: Seen Me.

Truyền nước xong, thời điểm ra khỏi bệnh viện đã hơn 8 giờ tối.

Ngồi ở phòng khám bệnh cùng Tôn Điềm Điềm mấy giờ liền, cổ Thẩm Niệm Thâm có chút đau, anh đặt tay sau cổ ngửa đầu ấn hai cái.

Tôn Điềm Điềm thấy thế liền hỏi: "Rất mệt sao?"

Ánh mắt cô dừng ở sau cổ Thẩm Niệm Thâm, theo bản năng đứng trên cầu thang lùi lại một bước, sau đó duỗi tay giúp anh ấn sau cổ, một bên ấn một bên nói: "Em mát xa cho anh nha."

Bàn tay nhỏ mềm mại đặt sau cổ anh không nặng không nhẹ mà xoa ấn, thanh âm tinh tế mềm mại truyền đến, "Thế nào? Có thoải mái không?"

Thẩm Niệm Thâm trước nay chưa từng thân mật như vậy với nữ sinh. Anh cảm giác được đầu ngón tay non mềm nhẹ nhàng đang vuốt ve sau cổ, thân thể không tự giác có chút cứng đờ. Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác kỳ lạ, giống như gió xuân ấm áp thổi qua tim lại không thể nói rõ được.

"Kỹ thuật của em có tốt không? Ở nhà em thường xuyên mát xa cho ba mẹ của em đấy." Tôn Điềm Điềm cảm thấy mình rất lợi hại, trong giọng nói mang theo chút kiêu ngạo.

Thẩm Niệm Thâm nghe ra ý tứ kiêu ngạo của cô, giống như muốn được khen ngợi. Trong mắt anh hiện lên một tia ý cười, chiều theo cô mà khen ngợi, "Ừm, rất lợi hại."

Dứt lời liền bất động thanh sắc đi về phía trước hai bước, tránh khỏi Tôn Điềm Điềm. Hai tay anh cắm ở túi quần đi một đường thẳng, nỗ lực muốn xem nhẹ cảm giác kỳ lạ ở trong lòng.

Tôn Điềm Điềm nhảy xuống bậc thang, vô cùng cao hứng mà theo sau, "Thẩm Niệm Thâm, anh có đói bụng không?"

Thẩm Niệm Thâm một bên đi về phía trước, một bên rũ mắt nhìn cô, "Cô đói rồi?"

Tôn Điềm Điềm cười cong đôi mắt, "Em không có đói bụng, nếu lại ăn nữa em sẽ biến thành heo mất."

Buổi chiều ăn nhiều như vậy, hơn nữa còn vì ăn quá nhiều mà vào bệnh viện, sao có thể muốn ăn nhanh như vậy được.

Cô cười tủm tỉm nói: "Em hỏi anh đó, từ giữa trưa đến giờ anh còn chưa ăn gì đấy."

Thẩm Niệm Thâm liếc nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: "Không cần, tôi không đói bụng."

Khi nói chuyện, đèn xanh vừa lúc sáng lên, Thẩm Niệm Thâm liền nhấc chân đi về phía trước.

Tôn Điềm Điềm vội vàng đuổi theo, "Không thể không ăn cơm a, sẽ bị đau bao tử đó!"

Tới trường học, Tôn Điềm Điềm muốn kéo Thẩm Niệm Thâm đi ăn cơm, nhưng anh lại thật sự không muốn ăn uống, lập tức đi về hướng trường học.

Tôn Điềm Điềm đuổi theo anh, có điểm sốt ruột, "Anh đừng không ăn cơm a, hiện tại mới 8 giờ hơn thôi, đến mười một mười hai giờ tối sẽ đói đấy."

Thẩm Niệm Thâm cũng không phản ứng lại cô, tự mình đi về phía trước.

Tôn Điềm Điềm đứng tại chỗ sửng sốt nửa ngày, nhìn chằm chằm bóng lưng Thẩm Niệm Thâm trong chốc lát, cuối cùng thở dài. Người này đến tột cùng suy nghĩ cái gì a, rõ ràng vừa rồi còn rất tốt mà, bỗng nhiên cô cảm thấy có chút mệt.

Ở cùng với Thẩm Niệm Thâm tâm tình luôn bất ổn, không biết khi nào anh cao hứng, khi nào anh lại không cao hứng.

Lần này cô không đuổi theo anh, chỉ chậm rì rì đi theo ở phía sau.

Thẩm Niệm Thâm cũng không đi nhanh, đặc biệt phát hiện Tôn Điềm Điềm thật lâu không theo kịp, thậm chí theo bản năng thả chậm bước chân. Chính là đi rất lâu, lâu đến nỗi đã đến ký túc xá nữ, Tôn Điềm Điềm trước sau không đuổi theo.

Đổi lại lúc trước, dù anh đi rất nhanh, Tôn Điềm Điềm đều sẽ chạy vội đuổi theo. Rốt cuộc anh cũng cảm thấy không thích hợp, liền dừng bước.

Lúc quay đầu lại, căn bản không thấy bóng dáng Tôn Điềm Điềm.

Anh không khỏi sửng sốt, theo bản năng tìm mọi nơi trong chốc lát.

Nhưng mà tìm khắp nơi cũng không thấy Tôn Điềm Điềm đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!