Chương 107: (Vô Đề)

Editor: Yang Hy.

Căn nhà đã được trang hoàng xong, ngay cả phong cách trong nhà cũng đều dựa theo sở thích của Tôn Điềm Điềm.

Lúc Tôn Điềm Điềm học đại học đặc biệt thích những thứ màu hồng nhạt, khi đó cô còn nói với Thẩm Niệm Thâm là sau này mua nhà muốn trang trí cả căn thành màu hồng. Kết quả là mấy năm nay lớn thêm vài tuổi, cô lại không thích những thứ đó nữa, cô thích màu trắng gọn gàng thoải mái thanh tân.

Cô bỗng nhiên nhớ tới Thẩm Niệm Thâm mấy tháng trước đột nhiên hỏi mình thích nội thất màu gì, khi đó cô còn tưởng rằng Thẩm Niệm Thâm sẽ tân trang lại căn hộ trong nội thành. Vì thế liền lên mạng tìm một vòng, cuối cùng chọn màu xanh lục tươi mát, phong cách điền viên kiểu Mỹ.

Cô gửi sang cho Thẩm Niệm Thâm, cho rằng anh muốn đổi nội thất, cuối cùng đợi mấy tháng cũng không thấy đổi, cô nghĩ lúc ấy có lẽ là anh thuận miệng hỏi một chút, sau đó cũng không nghĩ nhiều nữa.

Lúc này thấy tất cả nội thất trong nhà đều là những thứ cô chọn lúc ấy, trong lòng vừa cảm động vừa có chút buồn cười, quay đầu lại nhìn Thẩm Niệm Thâm, "Anh làm công tác bảo mật cũng tốt thật nhỉ?"

Lúc trước cô thật sự hoàn toàn không nhận ra.

Thẩm Niệm Thâm cười, nhìn cô nói: "Là anh làm tốt công tác bảo mật sao? Chẳng lẽ không phải là người nào đó quá ngốc?"

Tôn Điềm Điềm cười cười, vừa đi lên lầu vừa nói: "Ngốc thì ngốc, có chồng thông minh là được rồi."

Tôn Điềm Điềm đi lên lầu xem phòng.

Cô mở căn phòng đầu tiên, phòng rất lớn, giường cũng lớn, còn có tủ quần áo tám cửa, Tôn Điềm Điềm cười tủm tỉm quay đầu lại, "Đây là phòng chúng ta sao?"

Thẩm Niệm Thâm một tay cắm túi quần, thân thể lười biếng dựa vào khung cửa, nghe vậy, khóe môi cong lên, "Em nói xem?"

Tôn Điềm Điềm cong đôi mắt, nhịn không được nhón chân hôn anh một cái, "Rất đẹp."

Hôn xong, cô vui mừng chạy vào trong, giây tiếp theo, cả người bổ nhào lên giường.

Nệm mềm mại, đệm chăn cũng mềm, cả người giống như rơi vào một đống bông mềm mại, vừa nằm xuống liền không muốn đứng lên.

Đầu Tôn Điềm Điềm cọ cọ vào chăn, trên đó còn có hương hoa mà cô thích, cô đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Thẩm Niệm Thâm đứng ở cửa, "Đây là giường tân hôn của chúng ta sao?"

Thẩm Niệm Thâm cười, "ừm" một tiếng, "Thích không?"

"Thích, thích muốn chết luôn ớ." Tôn Điềm Điềm bọc chăn lăn một vòng trên giường, "Em không muốn đi nữa." _(:3 」∠)_

Thẩm Niệm Thâm đi vào, ngồi xuống bên mép giường, duỗi tay vớt Tôn Điềm Điềm ra khỏi chăn rồi ôm cô vào lòng.

Tôn Điềm Điềm thuận thế ôm cổ, chủ động hôn anh.

Đôi môi mềm mại đột nhiên phủ lên, Thẩm Niệm Thâm hơi ngẩn ra, "Em…"

Chưa kịp nói chuyện, chiếc lưỡi mềm mại của Tôn Điềm Điềm bỗng nhiên chui vào.

Đôi mắt Thẩm Niệm Thâm đột nhiên tối sầm, dưới thân nháy mắt nảy lửa, bàn tay giữ sau gáy cô, đảo khách thành chủ, hôn cô sâu hơn.

Tôn Điềm Điềm nào phải đối thủ của Thẩm Niệm Thâm, nháy mắt đã bị cướp đi quyền chủ đạo, lúc đầu còn có thể đáp lại anh, nhưng rất nhanh đã bị hôn đến không thể hô hấp. Cô bị Thẩm Niệm Thâm ấn xuống giường, thân thể anh đè lên người cô, bàn tay nóng bỏng dọc theo đùi cô tiến vào trong váy.

Tôn Điềm Điềm bị dọa, lại tiếp tục thì không chịu được mất, cô vội đè tay anh lại, mơ hồ hô một tiếng: "Đừng, dừng lại."

Tay Thẩm Niệm Thâm bị Tôn Điềm Điềm đè lại, anh dừng một chút, khẽ buông lỏng môi cô, ánh mắt thật sâu nhìn cô chằm chằm, "Vừa rồi là ai chủ động?"

Giọng nói của anh khàn khàn, hiển nhiên đã có chút động tình.

Tôn Điềm Điềm cười hắc hắc, có chút ngượng ngùng nói: "Đây là giường tân hôn."

Thẩm Niệm Thâm nghe vậy, trong mắt bỗng nhiên nhiễm vài phần ý cười, "Giường tân hôn thì sao?"

Tôn Điềm Điềm: "… Thì phải đến hôm kết hôn mới có thể ngủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!