Editor: Yang Hy.
Thẩm Niệm Thâm đột nhiên nổi giận, Tôn Điềm Điềm thật sự bị doạ sợ, đến động đậy cũng không dám, cô ngồi ở đó, đôi mắt tròn xoe nhìn anh chằm chằm.
Hai người bọn họ ở bên nhau 6 năm, Thẩm Niệm Thâm chưa từng giận cô, cũng không bao giờ hung dữ, hôm nay là lần đầu tiên. Tôn Điềm Điềm lần đầu thấy anh phát giận, có chút hơi sợ, nhỏ giọng nói: "Em thật sự ăn no..."
"Em là bụng chim sao?"
Tôn Điềm Điềm: "..."
Thẩm Niệm Thâm trầm mặt không vui liếc nhìn cô một cái, sau đó cầm đĩa lên đưa cho cô, "Ăn cơm cho đàng hoàng, từ hôm nay trở đi, mỗi bữa cơm phải ăn hai chén, không ăn xong không cho rời bàn, anh sẽ trông chừng em ăn."
Tôn Điềm Điềm vừa nghe vậy, tức khắc liền muốn khóc, "Ăn nhiều như vậy, đến lúc đó mặc áo cưới không vừa thì phải làm sao?"
"Mặc không vừa thì sửa."
Tôn Điềm Điềm: "..."
Tôn Điềm Điềm ngẩn ra nửa ngày, sau đó mếu máo, vô cùng thương tâm mà nói: "Nhưng em muốn xinh đẹp một chút."
Thẩm Niệm Thâm nhìn cô chằm chằm, sau một lúc lâu, cực kỳ bất đắc dĩ xoa nhẹ ấn đường, nói: "Ai nói em không xinh đẹp?"
"..."
Tôn Điềm Điềm bị Thẩm Niệm Thâm trông chừng, cuối cùng ngoan ngoãn ăn hết hai chén cơm, đồ ăn cũng ăn không ít.
Cơm nước xong cô theo bản năng sờ bụng, đã phồng lên.
Cô tức khắc thương tâm, u oán liếc Thẩm Niệm Thâm: Chồng quả nhiên là chướng ngại vật trên con đường giảm béo của cô!
Tôn Điềm Điềm vốn muốn gầy đến 80 cân (40kg) trước khi hôn lễ đến, nhưng từ sau lần Thẩm Niệm Thâm hung dữ, cô cũng không dám không ăn cơm nữa.
Thẩm Niệm Thâm lo lắng ban ngày cô một mình ở nhà lại không ăn cơm đàng hoàng, vì thế từ sau hôm đó, mỗi buổi sáng đi làm anh đều tiện thể dẫn cô đến công ty. Thức ăn ở nhà ăn công ty rất phong phú, Thẩm Niệm Thâm lại cố ý dặn đầu bếp mỗi ngày làm rất nhiều món ăn mà cô thích, mỗi bữa cơm đều trông chừng cô, không ăn xong thật sự không cho rời bàn.
Mỗi ngày đều ăn không hề tiết chế như vậy, làm cho kết quả chính là, lúc gần đến hôn lễ, cô không chỉ không gầy đến 80 cân, còn tăng thêm vài cân so với trước đây, đột phá lịch sử tối cao của cô, tăng đến 92 cân (46 kg)!
Lúc áo cưới được đưa đến, thiếu chút nữa cô đã không mặc vừa, Tôn Điềm Điềm tức giận, vài ngày không thèm để ý đến Thẩm Niệm Thâm.
Nhưng người nào đó thành công nuôi béo vợ mình lại vô cùng cao hứng.
Thật ra Tôn Điềm Điềm vẫn rất gầy, cô cao một mét sáu mươi mấy, lúc trước gây dựng sự nghiệp cùng Thẩm Niệm Thâm, bởi vì lượng công việc và áp lực rất lớn, hơn nữa mỗi ngày lại thức đêm, cô còn không được 80 cân, trên người tất cả đều là xương, đặc biệt đáng thương.
Khi đó mỗi đêm Thẩm Niệm Thâm ôm cô, anh vuốt sống lưng đầy xương, thường hay đau lòng tự trách đến suốt đêm mất ngủ.
Sau này mọi thứ tốt lên, Tôn Điềm Điềm bởi vì lúc trước quá gầy, một khoảng thời gian rất dài không có biện pháp làm cho thân thể mập lên. Bởi vì quá gầy, thân thể đều trở nên không tốt, có một lần hơn hai tháng dì cả của cô không tới, Tôn Điềm Điềm lúc đầu còn tưởng rằng có thai, nhưng đi kiểm tra lại không có, mới biết được là bởi vì quá gầy hơn nữa thức đêm kéo dài làm cho nội tiết rối loạn, kinh nguyệt không đều.
Thẩm Niệm Thâm đau lòng đến không được, mấy năm nay tốn thời gian rất lâu để điều trị thân thể cho cô, anh nhìn trúng Trung y rồi lại nhờ chuyên gia dinh dưỡng, thật vất vả mới nuôi cô đến 80 mấy cân, thân thể cũng chậm rãi khôi phục lại trạng thái trước kia, lần trước thấy cô lại cả ngày náo loạn muốn giảm béo, sao có thể không tức giận? Hiện giờ cuối cùng cũng nuôi lên 90 cân, tất nhiên anh vô cùng cao hứng.
Cách hôn lễ còn hai ngày, tối hôm đó, Tôn Điềm Điềm ở nhà chạy bản thảo để chính thức xuất bản truyện tranh. Cô vì muốn dành thời gian để sau hôn lễ đi hưởng tuần trăng mật với Thẩm Niệm Thâm, mấy ngày nay vẫn luôn bận rộn chuyện xuất bản, đã tới giai đoạn cuối cùng, xong hai ngày này là có thể hoàn thành.
Đến khoảng bảy giờ, Thẩm Niệm Thâm đột nhiên gọi điện thoại về, kêu cô xuống lầu, muốn dẫn cô đi ăn cơm chiều.
Tôn Điềm Điềm không tình nguyện, nhỏ giọng nói: "Chiều nay em ăn rất nhiều trái cây, có thể không ăn cơm chiều không?"
Ăn nữa thì áo cưới thật sự mặc không vừa đó!
Thẩm Niệm Thâm nói với ngữ khí không cho phép cự tuyệt, "Xuống dưới."
Tôn Điềm Điềm: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!