Chương 9: (Vô Đề)

Lưỡi cưa của cối xay sượt qua, cách lông mi của Thẩm Quyết chỉ trong gang tấc.

Thậm chí hệ thống còn nghi ngờ rằng, liệu có phải sợi lông mi dài của Thẩm Quyết đã bị cắt mất 0.01mm hay không. Mà cái người này! Khi lưỡi cưa sắp chọc vào con ngươi, vậy mà hắn không hề chớp mắt lấy một cái!

[….. Ký, ký, ký, ký chủ, trò này không vui đâu, lần sau chúng ta đừng chơi nữa được không?] Giọng nói của hệ thống có chút run rẩy, yếu ớt.

Thẩm Quyết: "À. Vừa rồi giật mình, chưa kịp phản ứng."

Có quỷ mới tin! Rõ ràng mấy giây trước bọn họ còn đang tán gẫu mà!

Trần Thư Thư ngồi bên cạnh thực sự bị dọa cho sợ hết hồn. Lúc nãy khi nhân viên giám sát đi qua, Thẩm Quyết gần như không cúi đầu…. Khoảng cách đó, cậu ta cứ ngỡ Thẩm Quyết sẽ máu chảy đầm đìa, thật sự chỉ còn một chút xíu nữa thôi……

"Anh, anh trai à, anh không sao chứ?" Trần Thư Thư lo lắng hỏi, cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra ngoài, vội lấy một viên thuốc từ trong hộp ra, uống vào.

"Không sao." Thẩm Quyết quay đầu lại nhìn cậu ta một cái, đột nhiên hỏi: "Thuốc có ngon không?"

Trần Thư Thư có chút bất ngờ khi Thẩm Quyết đáp lại mình, cậu ta mím môi cười toe toét: "Vị dâu tây, không ngọt lắm, ngon ạ."

Thẩm Quyết: "Ngon cũng không được ăn nhiều. Cẩn thận sâu răng."

Trần Thư Thư định giải thích đây là loại ít đường, không gây sâu răng, nhưng thấy Thẩm Quyết đã quay đầu lại, giơ tay gõ nhẹ lên tai nghe, nhắm mắt tiếp tục nghe nhạc.

Thật kỳ lạ. Cậu ta nghĩ.

Anh trai nghiên cứu viên mà cậu ta gặp hôm nay có khí chất rất đặc biệt, cách hành xử cũng rất khác người.

Mặc dù cậu ta đã nghe nói trong viện nghiên cứu có rất nhiều kẻ lập dị, nhưng có thể đeo tai nghe nghe nhạc giữa màn sương mù nguy hiểm rình rập như thế này, chắc là cũng không có mấy ai.

Chắc anh trai này là người trầm tính, điềm đạm. Cậu ta thầm nghĩ. Thẩm Quyết thích nghe nhạc cổ điển chăng? Hay là những bản ballad nhẹ nhàng…

Điện thoại trong tay Thẩm Quyết vẫn đang mở, Trần Thư Thư có chút tò mò, bèn nhanh chóng liếc mắt nhìn——

Trên màn hình điện thoại, đĩa nhạc ảo đang phát một bài hát từng làm mưa làm gió trên mạng trước ngày tận thế – "Phong cách XX đỉnh nhất", lời bài hát đang hiện ra trên màn hình: "Em là áng mây đẹp nhất trong lòng anh~ Rót đầy ly rượu ngon mong em ở lại~"

Trần Thư Thư theo phản xạ hát theo một câu.

Những người xung quanh vừa mới thoát chết trong gang tấc dưới tay nhân viên giám sát đồng loạt nhìn cậu ta.

"Khụ khụ khụ."

Trần Thư Thư che miệng ho khan vài tiếng, "Xin lỗi, lỡ lời."

Người đàn ông đeo kính đẩy gọng kính. Anh ta nhớ hai lần trước mình có thể ứng phó chính xác với quy tắc đều là nhờ được gợi ý từ hai người ngồi ở góc kia.

Hai người này rất có thể là cao thủ ẩn danh! Phải hỏi han chút gì đó, nâng cao khả năng sống sót của bọn họ mới được.

"Đối với quy tắc liên quan đến ông chủ, hai vị có suy nghĩ gì không?" Người đàn ông đeo kính nhìn Trần Thư Thư, hỏi thẳng.

Trần Thư Thư gãi đầu, "Ừm, quy tắc về ông chủ có vẻ hơi nhiều."

Quả thật là hơi nhiều.

Quy tắc thứ tư, thứ năm, thứ sáu, ba điều đều liên quan đến ông chủ, chiếm gần một nửa số quy tắc.

"Liệu có khả năng nào, "ông chủ" chính là vật chủ sương mù lần này không?" Người đàn ông đeo kính đưa ra một phỏng đoán.

Trần Thư Thư vuốt cằm gật đầu, "Rất có thể."

Vật chủ sương mù chính là trung tâm của tai họa sương mù. Sương mù thông qua vật chủ được chọn để xuất hiện ở thế giới này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!