Chương 6: (Vô Đề)

Khi Thẩm Quyết ngẩng đầu nhìn người khác, hàng mi dài cũng theo đó mà nhướng lên, giống như hai chiếc lông quạ đen nhánh, bay lướt qua trái tim người ta.

Trần Thư Thư ngẩn người, một lát sau thì nhe răng cười, không chút do dự, xoay người ngồi phịch xuống không khí – vẫn không cảm nhận được sự tồn tại của ghế, nhưng thực sự đã ngồi vững.

Cảm giác này khó mà diễn tả được… có chút giống như đang trôi nổi trong khoang tàu vũ trụ không trọng lực.

Cậu ta gãi đầu, ý thức được điều gì đó, liền ghé sát vào tai Thẩm Quyết, nhỏ giọng nói: "Anh thật lợi hại, nhanh như vậy đã nhìn thấu sự mê hoặc của quy tắc, tìm ra cách ứng phó, quả nhiên là người có thể vào viện nghiên cứu."

Cậu ta còn nhớ lúc nãy Thẩm Quyết nói mình thích người yên tĩnh, vì vậy lại làm động tác kéo khóa miệng lại, chớp chớp mắt với Thẩm Quyết.

Chỉ nhìn bề ngoài, Trần Thư Thư quả thực sở hữu khuôn mặt rất điển trai, tràn đầy sức sống, vừa nhìn đã biết là nam chính trong tiểu thuyết nhiệt huyết, nụ cười thoạt nhìn có chút ngốc nghếch nhưng lại rất có sức hút.

Điều đáng quý là, cậu ta còn rất biết điều, EQ cũng không thấp.

Vậy nên đây chính là lý do trong tiểu thuyết Tông Lẫm đã thu Trần Thư Thư làm đồ đệ sao.

Thẩm Quyết nghĩ, hơi nghiêng đầu, nói: "Hả? Cậu nói nhìn thấu quy tắc là sao? Có thể ngồi thì tuyệt đối không đứng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi, đó là nguyên tắc sống của tôi."

Trần Thư Thư: "… Hả?"

Vậy nên lúc nãy khi sương mù ập đến, mọi người đều liều mạng chạy về phía trước, còn Thẩm Quyết không nhúc nhích không phải vì bị dọa sợ hay nhận ra điều gì, mà đơn thuần chỉ là vì… anh muốn ngồi?

Hình như logic cũng không có vấn đề gì… Không đúng, đối với người bình thường thì phản ứng như vậy vẫn rất kỳ lạ chứ!

Hệ thống đồng cảm sâu sắc với suy nghĩ của Trần Thư Thư.

[Ký chủ, tôi cảm thấy hình như ngài đang đùa giỡn chúng tôi vậy.]

Hệ thống cẩn thận nhớ lại, dường như mỗi lần nó muốn nói gì đó nghiêm túc thì đều bị Thẩm Quyết ngắt lời, sau đó chủ đề liền bay đến tận đâu đâu, kèm theo đó là hình ảnh nó tự vả miệng mình để kết thúc.

Điều này hợp lý không? Không hợp lý chút nào! Nhất định là Thẩm Quyết cố ý!

Thẩm Quyết: "Sao có thể. Tôi không thích đùa giỡn người khác."

Hắn thản nhiên nói, trên mặt không hề có chút chột dạ nào, lại thêm khuôn mặt xuất chúng, khi nghiêm túc nhìn người khác nói chuyện khiến người ta không nhịn được mà mơ mơ màng màng tin tưởng đến chín phần.

[Ừm… Được rồi. Hy vọng lúc nãy chỉ là tôi ảo giác.] Hệ thống phát ra tiếng lầm bầm lầu bầu điện tử.

Lúc này, cuối cùng những người khác trong toa tàu cũng chú ý đến tư thế ngồi phi khoa học của bọn họ.

"Cách ngồi này, về mặt lực học rõ ràng là trái với lẽ thường…"

Người đàn ông đeo kính lẩm bẩm, đột nhiên anh ta như nghĩ đến điều gì, hai mắt sáng lên, nói:

"Mọi người, có khả năng nào, vị trí làm việc mà quy tắc nhắc đến, kỳ thực không phải là những thứ chúng ta đang nhìn thấy hay không?"

Gã đàn ông vạm vỡ nghi ngờ nói: "Ý cậu là sao?"

Người đàn ông đeo kính nói: "Ý tôi là, tất cả những gì chúng ta đang nhìn thấy, đang cảm nhận được, đều chỉ là ảo giác mà sương mù tạo ra. Cơ thể chúng ta thực chất vẫn còn đang ở trong toa tàu."

Người phụ nữ mặc đồ công sở nói: "Không thể nào, toa tàu điện ngầm được làm bằng kim loại, đập vào không phải là cảm giác này."

Cô ta vừa nói vừa vung chiếc túi xách, trông rất có kinh nghiệm.

"Nếu như là ảo giác, thì việc thay đổi nhận thức và ngũ giác của con người cũng không phải là không thể." Người đàn ông đeo kính nhanh chóng phân tích, "Giả thiết nơi này vẫn là bên trong toa tàu, vậy thì vị trí làm việc mà quy tắc nhắc đến, rất có thể chính là chỗ ngồi ban đầu trên tàu điện ngầm, chứ không phải là thứ gì khác."

Người đàn ông đeo kính nói xong, liền kéo tay hai mẹ con người phụ nữ kia, nhanh chóng đi đến một bên ngồi xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!