Chương 47: (Vô Đề)

Tông Lẫm ngẩng đầu nhìn người bên cửa sổ trên lầu cao, anh có chút kinh ngạc.

Mái tóc trắng dài của thiếu niên buông xõa, ánh sáng ban ngày rực rỡ chiếu lên mái tóc và khuôn mặt đối phương, đồng tử như lưu ly đỏ rực, khuôn mặt đó dù nhìn thế nào…. cũng cảm thấy giống như hình ảnh kết hợp giữa anh và Thẩm Quyết vậy.

Hơn nữa, anh thật sự cảm nhận được một chút quen thuộc mơ hồ trên người đối phương.

"Chú ơi, chú ơi, chú đến đây làm gì ạ?"

"Chú đến đón con của chú về nhà hả? Chú có thể gọi điện thoại cho ba con, bảo ba đến đón con sớm một chút được không?"

Giọng nói của những đứa trẻ xung quanh giống như tiếng chim non ríu rít.

Có một đứa trẻ còn tò mò đưa tay chọc chọc vào cánh xương của anh, sau đó cười rộ lên, lộ ra má lúm đồng tiền, nó nói: "Đồ chơi trên lưng chú giống y như thật."

Tông Lẫm thấp giọng nói: "Đừng chạm vào."

Nếu không phải anh kịp thời khống chế thu hồi gai xương, thì lúc này lòng bàn tay của đối phương đã bị gai xương đâm xuyên qua rồi.

Những đứa trẻ này, dường như hoàn toàn không biết nguy hiểm là gì.

Sau khi tìm được lối vào trung tâm của lĩnh vực, anh liền một đường phi nhanh đến đây.

Vừa là vì cứu người, cũng là vì muốn triệt để phá tan màn sương mù này.

Tuy rằng Thương Bạch Chi Thương vẫn bị anh ghim trên người Lâm Trạch ở khu rừng bên ngoài kia, nhưng sức mạnh mà anh có thể sử dụng, vẫn có thể san bằng tòa nhà trước mặt chỉ trong nháy mắt.

Thế nhưng khi đến gần thì lại bị mấy đứa trẻ này chặn đường.

Anh muốn rời đi, nhưng lại bị một đứa trẻ túm lấy quần áo.

Anh khống chế sức mạnh kéo đối phương ra, không ngờ đứa trẻ đó lại bĩu môi, trực tiếp òa khóc.

Trong tiếng ồn ào, càng ngày càng có nhiều đứa trẻ bị thu hút chạy đến, sau đó một y tá hốt hoảng chạy ra, nhìn thấy anh thì lộ ra vẻ mặt rất kinh ngạc, nói: "Lâm tiên sinh, sao anh lại đến sớm vậy? Con trai anh vẫn đang tiếp nhận trị liệu, xin anh hãy kiên nhẫn chờ một chút. Chẳng mấy chốc là nó có thể về nhà với anh rồi."

Lâm tiên sinh là ai?

Con trai của anh là ai?

Mặc dù có nhiều năm kinh nghiệm chiến đấu với màn sương mù, nhưng Tông Lẫm vẫn có chút hoang mang trước tình hình trước mắt.

Nếu như tất cả những gì anh gặp phải trước mặt đều là dị chủng, vậy thì rất đơn giản, chỉ cần dùng sức mạnh san bằng là được.

Vấn đề là những người trước mặt anh, dường như không phải là dị chủng.

Nhưng nếu nói những người này là những người sống sót bị mắc kẹt trong màn sương, thì trạng thái của bọn họ lại không giống.

Đúng lúc anh do dự thì thấy nữ y tá mũm mĩm lấy điện thoại di động ra gọi điện.

Sau đó, Tông Lẫm nhạy bén cảm nhận được có ánh mắt của ai đó trên lầu đang quan sát mình.

…… Rồi sau đó ánh mắt anh chạm vào thiếu niên tóc trắng bên cửa sổ.

Quá giống.

Nếu không phải biết rõ giữa mình và Thẩm Quyết về mặt sinh lý là không thể có con cái, thì anh đã cho rằng, đối phương có quan hệ gì đó với mình rồi.

Chỉ là đơn giản trùng hợp mà trông giống hai người bọn họ đến vậy sao?

Hay là màn sương mù cố ý giăng bẫy để mê hoặc người khác?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!