Giọng nói của bé gái vô cùng sợ hãi và đáng thương, khiến người ta vừa nghe thấy đã muốn lập tức chạy đến giúp đỡ.
Thẩm Quyết không hành động ngay, mà quay sang hỏi Giản Minh Trạch bên cạnh: "Anh có nghe thấy tiếng gì không?"
"Tiếng gì?" Giản Minh Trạch hơi khó hiểu.
Không khí ngột ngạt trong không gian ngầm này dù có đeo khẩu trang cũng không thể cách ly hoàn toàn được, mày Giản Minh Trạch nhíu chặt, đôi đồng tử màu hổ phách nheo lại thành một đường thẳng trong không gian thiếu sáng, mang theo vài phần cảnh giác, "Tiếng gì cơ?"
"Tiếng một bé gái." Thẩm Quyết nói.
Hắn nhớ đến một chuyện.
Trước đó, khi dì Tương kiên quyết đi ra khỏi phòng bệnh nơi bà trốn, bà đã nói là nghe thấy tiếng của Tiểu Nhã, nhưng những người xung quanh bà lại không ai có ấn tượng gì về điều đó. Cuối cùng, dì Tương kích động chạy ra khỏi phòng, bị các y tá tuần tra bắt được và nhốt vào phòng truyền dịch.
Giản Minh Trạch nói: "Vậy thì kỳ lạ quá. Bên này tôi thấy rất yên tĩnh, không nghe được gì cả."
Anh ta suy nghĩ một chút, nói: "Có lẽ là dị chủng thuộc lĩnh vực "Linh hồn", chuyên mê hoặc lòng người. Cẩn thận một chút, đừng manh động."
Nói xong, Giản Minh Trạch lấy từ trong túi thần kỳ ra một chiếc đèn pin nữa, đưa cho hắn.
Thẩm Quyết nhận lấy đèn pin, khẽ gật đầu, nhưng tiếng kêu thảm thiết bên tai lại ngày càng rõ ràng, bao gồm cả, "Mẹ ơi mẹ đâu rồi", "Anh ơi sao anh không đến cứu em", "Cứu mạng —", khiến lông mày hắn khẽ nhíu lại.
Nguồn gốc của âm thanh ở sâu trong hành lang.
Hai người giẫm lên tấm thảm tiến về phía trước.
Tấm thảm màu đen, dưới ánh đèn pin có thể nhìn thấy nó được dệt từ vô số sợi tóc đen bóng mượt mà, bề mặt như được phủ một lớp sáp dày, giẫm lên vừa trơn vừa mềm.
Rất nhanh, hành lang hẹp đã đến ngõ cụt.
Trước mặt xuất hiện một cánh cửa màu đen. Trên cửa có một ô cửa sổ hình chữ nhật, đến gần ô cửa sổ có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Thẩm Quyết nhìn vào trong phòng.
— Căn phòng rất lớn, bốn phía chằng chịt mạch máu, giống như những dây leo chằng chịt đan xen vào nhau.
Trên tường và mặt đất mọc lên những thứ giống như buồng sinh học, nhưng cấu tạo của chúng lại là những sinh vật kỳ dị đang ngọ nguậy, đóng chặt như trai, những bệnh nhân lúc này đang bị nhốt trong những cái buồng đó.
Ánh đèn đỏ như máu rủ xuống từ trần nhà, tất cả trông có vẻ kỳ dị và u ám.
Trong phòng có hơn mười "Y tá" đang đi đi lại lại, nhưng khác với những y tá mặc đồng phục màu hồng ở tầng trên, những y tá này mặc đồng phục màu đen, vị trí lẽ ra là đầu, bây giờ đã biến thành mấy cái xúc tu đen ngòm đang không ngừng ngọ nguậy trong không khí.
Tiểu Nhã đang nằm ở một trong những buồng sinh học đó, xung quanh là mấy y tá vây quanh. Tiểu Nhã lắc đầu, khuôn mặt non nớt ngập tràn nước mắt.
Trên đầu xúc tu của các y tá cuộn những ống tiêm, nó đang tiến lại gần Tiểu Nhã. Thứ trong ống tiêm không phải là thuốc, mà là một con giun trắng đang ngọ nguậy, chĩa thẳng vào nhãn cầu của Tiểu Nhã, như muốn đâm vào.
Mặc dù không biết bên trong có bẫy rập gì hay không, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, Giản Minh Trạch vẫn quyết đoán nói: "Cứu người!"
Cánh cửa lớn bị khóa chặt. Nhưng điều kiện để phát động dị năng "Nhảy qua nhảy lại" của Giản Minh Trạch trong tình huống này lại rất có lợi — có thể di chuyển đến bất kỳ vị trí nào trong tầm nhìn.
Tay Giản Minh Trạch đặt lên lưng Thẩm Quyết, hai người cùng dịch chuyển vào trong phòng.
Trong tay Giản Minh Trạch xuất hiện một con dao găm phát ra ánh sáng trắng, cắt đứt xúc tu trên đầu y tá.
Ống tiêm chứa giun trắng rơi xuống đất, vỡ tan tành, phát ra tiếng vỡ vụn giòn tan, con giun trắng mập mạp lộ ra ngoài không khí, lăn lộn hai vòng rồi tan thành một vũng nước.
Thẩm Quyết vung trường đao, chém ngang người hai tên y tá biến dị đang đứng bên cạnh, chém đôi người chúng.
Y tá bị chém làm hai đoạn, phần th*n d*** mất đi sinh khí, xúc tu trên đầu phần thân trên rơi xuống đất, ngay sau đó lại biến thành những cái chân tiếp đất, còn vết đứt trên cơ thể thì như nụ hoa, nở ra một cái miệng đầy răng cưa, hung hăng nhảy lên tấn công hai người!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!