Giọng nói của Thẩm Quyết dứt khoát, mạnh mẽ.
Y tá trưởng vẫn có thể cử động, xem ra vẫn chưa chết hẳn, lúc này không tiếp tục bổ đao, ngược lại còn mở cửa không gian, nghe có vẻ không phải là lựa chọn sáng suốt.
Giản Minh Trạch có chút nghi hoặc, nhưng đối mặt với đôi mắt lạnh lùng không cho phép nghi ngờ của thiếu niên, anh ta vẫn theo bản năng mở "Cửa" không gian giới hạn ra.
Thẩm Quyết bước ra khỏi không gian giới hạn, liền đối diện với ánh mắt của Trần Thư Thư.
Trần Thư Thư đang cầm một cây búa lớn được tạo thành từ chữ số "9", vung tay, dáng vẻ như sắp nện xuống.
Thẩm Quyết: "?"
Trần Thư Thư rất sốt ruột.
Lúc trước Tông Liễm tự mình đi dò xét tình hình, bảo cậu ta tạm thời đừng manh động cứu người, cậu ta nghe lời, nhưng không ngờ chỉ trong nháy mắt, Tông Liễm đã biến mất trước mắt cậu ta.
Tông Liễm gặp nguy hiểm rồi!
Nỗi lo lắng của Trần Thư Thư dâng lên đến đỉnh điểm, xông lên đập bịch bịch vào tường, nhưng lại không tìm ra nguyên nhân khiến Tông Liễm biến mất.
Không còn cách nào khác, chỉ có thể thử cách ngu ngốc nhất, đập tường.
Kết quả tường chưa đập thủng, Tông Liễm đã từ trong tường đi ra.
Cùng đi ra với Tông Liễm, còn có một người đàn ông có dung mạo vô cùng tuấn tú…..
Người này vậy mà! Lại còn đặt tay lên vai Tông Liễm.
Giản Minh Trạch hơi nheo mắt lại.
Thiếu niên tóc trắng đột nhiên nói muốn quay lại, anh ta sợ trong đại sảnh truyền dịch xảy ra biến cố, vì vậy cũng lựa chọn đi theo.
Vừa đến đã chạm mặt một thanh niên đầu nhím, đối phương còn cầm một cây búa lớn kỳ quái bằng chữ số, nhìn là biết sắp nện xuống.
Đây là có thù oán với thiếu niên à?
Giản Minh Trạch nhíu mày, đặt tay lên vai Thẩm Quyết, trực tiếp thêm một lớp màng chắn không gian cho Thẩm Quyết.
Sức mạnh không gian màu xanh nhạt lưu chuyển, tạo thành một lớp áo khoác mỏng manh bằng ánh sáng huỳnh quang trên người Thẩm Quyết.
Ngoại hình hiện tại của hắn vốn đã đặc biệt, tóc trắng mắt đỏ, biểu cảm thường ngày là không có biểu cảm gì, bị lớp màng màu xanh lam bao bọc, giống như một mô hình búp bê tinh xảo không biết động, không biết khóc trong tủ kính.
Trần Thư Thư cho rằng Tông Liễm bị dị năng khống chế, trong mắt bùng lên lửa giận.
Ánh mắt giao nhau với Giản Minh Trạch, tia lửa điện xẹt xẹt b*n r*.
Giản Minh Trạch trầm giọng nói: "Cậu là ai? Cầm búa làm gì?"
Trần Thư Thư phản bác chất vấn: "Anh lại là ai? Bỏ móng vuốt của anh ra khỏi người Tông Liễm!"
Thẩm Quyết bị kẹp ở giữa: "?"
Hắn không biết hai người này rốt cuộc là hiểu lầm nhau như thế nào.
Nhưng lúc này hắn cũng không có thời gian để ý đến nữa.
Thẩm Quyết đang nhanh chóng quan sát toàn bộ đại sảnh truyền dịch.
Nếu suy đoán theo logic của người bình thường, nơi có khả năng để đặt "hộp đựng linh hồn khiếm khuyết" nhất, ngoại trừ bên cạnh y tá trưởng, thì hẳn là phòng điều chế mà y tá trưởng thường xuyên ở đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!