Chương 38: (Vô Đề)

Lúc này, Trần Thư Thư mới nhận ra bản thân mình đã nhìn thiếu niên trước mặt rồi ngẩn người một lúc lâu rồi.

Có lẽ là do trải qua khoảnh khắc cận kề cái chết vừa rồi quá mức kích động, trái tim cậu ta vẫn đang đập thình thịch. Cậu ta chống tay xuống đất đứng dậy, phát hiện mặc dù gương mặt thiếu niên vẫn còn có chút non nớt, nhưng chiều cao đã gần bằng cậu ta, thậm chí còn cao hơn một chút.

Đôi mắt đỏ thắm nhìn cậu ta, hàng mi trắng hơi cụp xuống, tựa như sương giá quét ngang.

Trần Thư Thư cảm thấy nhịp tim mình như đang đập ngày càng nhanh hơn.

"…. Cảm ơn cậu đã cứu tôi." Trần Thư Thư cố kìm nén tiếng tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nở nụ cười chiêu bài thường ngày của mình, "Vừa rồi thật sự nguy hiểm quá, nếu không có cậu, tôi suýt chút nữa đã bị kim tiêm của y tá đâm xuyên qua người rồi. Anh bạn nhỏ, cậu chính là ân nhân cứu mạng của tôi đó!"

"Tôi tên Trần Thư Thư. Ân nhân, không biết cậu tên là gì?"

Trong lúc nói chuyện, Trần Thư Thư quan sát thiếu niên.

Gương mặt đột ngột xâm nhập vào trái tim cậu ta, càng nhìn càng quen thuộc.

—— Có ba phần giống với Thẩm Quyết.

Trong lòng cậu ta vỗ tay cái bốp, quả nhiên là vậy, nhìn giống hệt như con trai của Thẩm Quyết.

Nói không chừng thực sự là con trai của Thẩm Quyết cũng nên?

Dù sao thì hôm nay Thẩm Quyết cũng đến trung tâm trị liệu, dẫn theo con trai đi cùng cũng không phải là không thể…

Nghĩ đến đây, Trần Thư Thư suýt chút nữa thì đã rơi nước mắt, hóa ra người trong lòng của cậu ta không chỉ có bạn đời, mà con trai cũng đã lớn thế này rồi sao?

Nghe Trần Thư Thư hỏi tên, thiếu niên mím môi, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa lên tiếng.

Trần Thư Thư cho rằng cậu không muốn nói.

Dù sao thì thực lực của thiếu niên vừa nhìn đã biết là dị năng giả cấp cao, nhưng cậu ta chưa từng nghe thấy tin tức gì về đối phương trên TV cả, có thể thấy là hành sự khiêm tốn, không muốn khoa trương.

Nhìn thế nào cũng rất giống với Thẩm Quyết. Vì vậy, Trần Thư Thư vội vàng nói: "Không tiện nói cũng không sao…"

"Tông Liễm."

Cậu thiếu niên mở miệng, nói ra một cái tên.

Trần Thư Thư chớp chớp mắt.

Họ Tông, không phải họ Thẩm?

Cậu ta vẫn cảm thấy thiếu niên này và Thẩm Quyết nhất định có liên quan với nhau.

Mặc dù không phải họ Thẩm, nhưng thực ra cũng không có gì kỳ lạ, bây giờ vợ chồng sinh con đã sớm không còn là thời đại bắt buộc phải theo họ của người cha rồi. Đương nhiên, tư tưởng nam giới có trách nhiệm nối dõi tông đường vẫn còn tồn tại, tư tưởng phong kiến kéo dài mấy nghìn năm, không phải một sớm một chiều là có thể thay đổi hoàn toàn được.

Nhưng Thẩm Quyết trông cũng không phải là người cổ hủ như vậy, hơn nữa lúc nói muốn đi hưởng tuần trăng mật, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý cười, có vẻ như rất yêu thương vợ mình.

Trần Thư Thư lại nhìn thiếu niên tóc trắng một cái.

Càng nhìn càng giống.

Tim cậu cũng đập càng lúc càng nhanh.

Hỏng rồi.

Mẹ ơi, hình như con lại yêu rồi.

[ Hình như Trần Thư Thư coi anh thành con trai của anh rồi.] Hệ thống đột nhiên lên tiếng,

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!