Lâm Trạch là dị chủng.
Âm thanh cảnh báo của hệ thống vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng nét mặt của Thẩm Quyết vẫn không hề thay đổi khi đưa cây bút máy lại cho Lâm Trạch. Nhịp tim của hắn thậm chí còn không tăng lên một chút nào.
……Chỉ là, hắn có hơi không kiềm chế được mà muốn lấy chai gel rửa tay khô trong túi áo ra, lau sạch những ngón tay vừa bị Lâm Trạch chạm vào.
Lâm Trạch nhanh chóng xem qua bài kiểm tra, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, nói: "Chúc mừng anh, Thẩm tiên sinh, điểm kiểm tra của anh gần như là tuyệt đối. Có vẻ như việc gặp phải sương mù trên tàu điện ngầm cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến tâm lý của anh."
Thẩm Quyết: "Cũng bình thường."
"Nhưng mà." Lâm Trạch ngừng một chút, đẩy đẩy gọng kính đen trên sống mũi, "Tôi nghe nói màn sương lần này rất nguy hiểm, tỷ lệ sống sót rất thấp, những người sống sót ít nhiều gì cũng đều có chút bóng ma tâm lý, rất hiếm người nào có thể bình tĩnh làm bài được như Thẩm tiên sinh."
[ Nó đang nghi ngờ bài kiểm tra tâm lý của anh là giả.]
[ Thời buổi này, dị chủng thế mà cũng có thể làm bác sĩ tâm lý được, còn làm rất ra vẻ ra dáng nữa chứ, đúng là gặp quỷ mà. Không biết nó vượt qua bài kiểm tra sức khỏe như thế nào nhỉ? Chẳng lẽ ngay cả trong bệnh viện thành phố bây giờ cũng có nội gián à?]
Sau cơn hoảng loạn, hệ thống đã bình tĩnh lại, nó không nhịn được mà phàn nàn.
Sự bình tĩnh của Thẩm Quyết đã lây sang nó, cũng khiến nó cảm thấy có chút không thể tin được.
[ Nhưng mà, đây là lần đầu tiên tôi gặp được người vẫn còn bình tĩnh như vậy khi đối mặt với dị chủng cấp cao. Ký chủ, anh thật sự không phải là người máy hay thứ gì đó biến thành người sống chứ?]
Thẩm Quyết: "Mi có thể coi tao là như vậy."
Hệ thống cũng chỉ là nhất thời nói đùa một câu, nó ở trong cơ thể của Thẩm Quyết, đương nhiên biết ký chủ nhà mình là một người bình thường chính hiệu, vậy nên suy nghĩ một chút rồi nói:
[ Ký chủ, Lâm Trạch hiện tại đang trong trạng thái ẩn nấp, chắc là không muốn để lộ thân phận của mình. Tôi đề nghị bây giờ anh cứ giả vờ như không phát hiện ra nó là dị chủng, đợi ra ngoài rồi lập tức tìm chồng của anh, chọc cho nó một cái là xong chuyện.]
Giọng điệu của Thẩm Quyết có chút lạnh lùng: "Tao nhớ hôm qua mi đề nghị tao đi giải quyết Tông Lẫm trước mà."
Hệ thống có chút ngại ngùng, nói: […Thật ra thì đề nghị hiện tại của tôi vẫn như vậy. Nếu Tông Lẫm biết anh ta không thể trốn thoát khỏi số phận cuối cùng bị đọa hóa, còn có thể khiến cả thành phố sụp đổ, chắc chắn anh ta cũng sẽ lựa chọn bước vào khoang nitơ trước.]
Thẩm Quyết: "Mi lại biết cả số phận?"
Giọng điệu của hắn vẫn bình tĩnh, nhưng hệ thống lại không nhịn được mà run rẩy.
[ Bởi vì đây đều là những tình tiết đã xảy ra trong sách… Ối, ký chủ, Lâm Trạch vẫn còn đang nhìn anh kìa.]
Thẩm Quyết nhìn về phía Lâm Trạch.
Lâm Trạch vẫn giữ nụ cười ôn hòa trên môi, thẳng thắn nói: "Thẩm tiên sinh, điểm kiểm tra của anh rất tốt, nhưng chính vì nó quá tốt nên tôi cảm thấy có chút nghi ngờ. Điều này không phù hợp với trạng thái của người bình thường sau khi gặp nguy hiểm cho lắm. Anh có thể cho tôi biết lúc đó anh đã nghĩ như thế nào không?"
……Chậc, lúc nãy nên cố ý làm sai vài câu mới phải.
Thẩm Quyết thả lỏng người dựa vào lưng ghế, nói: "Tôi làm việc ở Viện nghiên cứu, đã gặp qua rất nhiều dị chủng, cũng gặp qua không ít nguy hiểm. Tôi đã quen rồi."
Lâm Trạch: "Hóa ra là vậy." Nó không hỏi thêm nữa, cầm bút máy ghi điểm và lời phê lên bài kiểm tra, "Xem ra tâm lý của anh rất khỏe mạnh, không cần hướng dẫn và xoa dịu tâm lý quá nhiều."
"Nhưng mà, tôi còn một câu hỏi cuối cùng."
Lâm Trạch đặt bút máy xuống, nói.
"Bình thường anh có uống thuốc đúng giờ không?"
……..
Bên ngoài đột nhiên đổ mưa lớn.
Trong tiếng mưa như trút, dòng nước mưa uốn lượn dọc theo kính chắn gió, phủ lên ánh đèn mờ ảo dưới màn mưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!