Thẩm Quyết dùng sức siết chặt năm ngón tay vào vai Tông Lẫm, siết đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.
Rồi lại từ từ thả lỏng.
Hắn thở ra một hơi.
Việc xoa dịu ý thức đã đi đến hồi kết.
Tông Lẫm dịu dàng hôn lên khóe mắt hắn, lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt.
Giống như nàng tiên cá nhỏ uống thuốc của mụ phù thủy trong truyện cổ tích, vảy cá trên người Thẩm Quyết hóa thành ánh sáng bay đi từng chút một.
Rồi đến cánh tay, khuôn mặt, mí mắt.
Tứ chi đã có cảm giác, đuôi cá biến đổi trở lại thành hình người, da thịt đầy đặn, trái tim đập rộn ràng.
Cuối cùng, nhãn cầu mọc lại dưới mí mắt mỏng manh.
Thẩm Quyết mở mắt ra, khuôn mặt Tông Lẫm khắc sâu vào thế giới của hắn.
Thật ra hắn không phân biệt rõ được cái gì gọi là đẹp xấu của con người.
Kiến thức thuộc loại khái niệm luôn khó học hơn so với loại thực thể.
Nhưng điều đó không thể ngăn cản việc hắn cảm thấy rằng, Tông Lẫm đẹp không góc chết.
Tông Lẫm ôm hắn bay lên không trung.
Khi bọn họ rời đi, vô số sợi xích đen kịt b*n r* từ hư không, dày đặc, chằng chịt như mạng nhện, phong tỏa lĩnh vực của Thương Bạch Chi Vương.
Cho đến khi điểm xám trắng cuối cùng bị nhấn chìm trong bóng tối, tiếng gió lạnh thổi vù vù bên tai bọn họ.
Họ xuyên qua giấc mơ, trở về với thế giới con người.
…………..
Không gian lĩnh vực.
Trong phòng không còn ai, thế giới chìm vào bóng tối. Cửa sổ kính trong suốt từ trần xuống sàn bị vỡ vẫn mở toang, nhưng người đi đường trên mặt đất, xe cộ qua lại, máy bay trên trời đều đã biến mất không còn một dấu vết.
Thế giới tĩnh lặng mất đi mọi sức sống, chỉ còn lại bức tượng gỗ chim béo trên tủ tivi ở phòng khách là vẫn còn đang nhẹ nhàng lắc lư.
Trên thực tế, với tư cách là ý thức dị hóa, bị phong ấn trong thân thể bằng gỗ, và lúc trước bị ý thức bản thể nhốt trong "Chiếc hộp", cảm giác cũng chẳng khác gì nhau.
Nó không thể nói chuyện, không thể ảnh hưởng đến ý thức của bản thể, giống như một đống rác bị ghét bỏ quét vào góc nhà.
Nó chỉ có thể quan sát. Lén nhìn ra thế giới bên ngoài từ kẽ hở của sợi xích.
Nhìn vào thế giới sống động mà bản thể đang sở hữu.
Đương nhiên là nó muốn chiếm lấy thế giới này.
Đặc biệt là con người được đối phương đặt ở trung tâm thế giới kia.
Những h*m m**n và khao khát mà bản thể có, nó đều có, và bởi vì dị hóa, nên chúng càng thêm mãnh liệt.
Vì vậy, khi phong ấn nới lỏng, nó lập tức lao ra, lao về phía con mồi.
Bị nhận ra trong giấc mơ hiện thực giả dối cũng không sao, vậy thì nó sẽ tạo ra một "Thế giới con người" toàn là dị chủng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!