[Ký chủ!!!]
Trong tiếng hét kinh hãi của hệ thống, đôi cánh xương của Thương Bạch Chi Vương bao trùm lấy toàn bộ phòng thí nghiệm.
Phản ứng của Thẩm Quyết rất nhanh, hắn phản thủ nắm lấy con dao mổ trên khay bên cạnh, tấn công về phía sau.
Nhưng mà, cơ thể của người bình thường vừa rồi vì giao hòa ý thức mà trở nên mềm nhũn, đòn tấn công này so với tốc độ bình thường của hắn chậm hơn một chút.
Đầu dao va chạm với cánh xương, phát ra âm thanh thật chói tai.
Không thể xuyên thủng được.
"Tại sao…. lại tấn công tôi?" Dị chủng phía sau lên tiếng.
Đôi cánh tay trắng bệch đang giữ lấy gương mặt hắn phủ đầy gai xương sắc nhọn, trông có vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể đâm vào người hắn, nhưng cảm giác thực tế lại lạnh lẽo, mềm mại, khi chạm vào má hắn lại giống như sáp nến tan ra, tạo thành hình vòng cung có thể bao bọc lấy hắn.
Điều khác biệt lớn nhất so với con người chính là, dị chủng sau khi đã hoàn toàn dị hóa, có thể nắm giữ cơ thể của bản thân vô cùng hoàn mỹ.
Giọng nói của Thương Bạch Chi Vương cũng lạnh lẽo như băng, hạ giọng khó hiểu gọi hắn.
"… Ừm, bảo bối?"
Hệ thống đang gào thét lo lắng bên tai Thẩm Quyết đột nhiên khựng lại.
Là nó nghe nhầm sao?
Thương Bạch Chi Vương đang gọi ký chủ nhà nó là gì?
Bảo bối?
Không không không, có lẽ không phải bảo bối, mà là ôm một cái… Nhưng mà cho dù là ôm một cái cũng rất vô lý có được không!
Thẩm Quyết không trả lời câu hỏi của nó.
Hắn dùng dao mổ công kích đối phương chỉ là muốn câu giờ.
Câu giờ để trì hoãn thời gian hoàn toàn tiến vào không gian lĩnh vực của Thương Bạch Chi Vương.
Không gian xung quanh vặn vẹo đến cực độ, đèn phòng thí nghiệm đã tắt ngấm, trong màn đêm u ám, những khung cảnh đổ nát, hoang tàn, ảm đạm đang hiện ra từng chút một.
Mà sự giao hòa ý thức giữa hắn và Tông Lẫm cũng sắp hoàn thành rồi.
Bất luận thế nào cũng phải hoàn thành.
Không gian ý thức của Tông Lẫm đã xuất hiện vấn đề rất lớn.
Độ khó cần thiết để sửa chữa ban đầu trong phương án mà hắn vừa mới đề ra là cấp C, bây giờ e là đã tăng vọt lên cấp S rồi. Thậm chí còn hơn.
Hắn có chút tự trách.
Là do hắn quan tâm bạn đời của mình quá ít sao? Thế mà ngay cả việc trạng thái của đối phương đã xuất hiện vấn đề nghiêm trọng như vậy cũng không biết.
Muốn giải quyết vấn đề, phải từ từ tiến hành từng bước một.
Thẩm Quyết buông bỏ thêm nhiều giới hạn trong linh hồn, để dao động linh hồn thâm nhập vào ý thức của Tông Lẫm với tốc độ nhanh hơn để xoa dịu, đồng thời, cũng cho phép ý thức hỗn loạn của đối phương xâm nhập sâu hơn.
Mí mắt Tông Lẫm khẽ giật giật.
Tiếng sóng biển cuồn cuộn, dịu dàng át đi ồn ào náo động bên ngoài, nhưng anh vẫn mẫn cảm nhận ra một vài điểm bất thường nằm ngoài sự tĩnh lặng đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!