"Anh tới rồi."
Thẩm Quyết tựa vào lồng ngực Tông Lẫm, khẽ mỉm cười vui vẻ.
Lực tay ôm của đối phương mạnh hơn bình thường một chút, siết vào những vết thương trên người khiến hắn hơi đau. Nhưng Thẩm Quyết không bận tâm, bởi vì hắn biết đây là kết quả sau khi Tông Lẫm đã cố gắng kiềm chế.
Hắn ngửi thấy mùi máu tanh và khói thuốc súng còn sót lại trên người Tông Lẫm, đoán rằng anh vừa mới xuống máy bay, thậm chí còn chưa kịp thay quần áo đã vội vàng chạy đến đây.
Hắn có chứng bệnh thích sạch sẽ.
Nhưng đối với Tông Lẫm – chỉ duy nhất với Tông Lẫm là hắn có thể giảm thiểu tối đa cảm giác khó chịu.
Dù sao thì bọn họ cũng đã ở bên nhau bảy năm rồi mà.
Hắn sống lại từ trong tuyệt vọng, thời gian được cảm nhận và trải nghiệm cũng chỉ vỏn vẹn bảy năm.
Tay phải Tông Lẫm cầm trường thương chắn trước mặt hai người.
Cánh tay biến dị hiện lên những gai xương chằng chịt cùng trường thương bằng xương đan xen vào nhau, tạo thành một cảnh tượng hỗn loạn, tàn khốc mà diễm lệ. Nhìn thoáng qua, trường Thương Bạch Chi Thương muốt như thể là quá trình kéo dài của cánh tay anh, mũi thương sắc bén ẩn chứa sát khí lạnh lẽo không gì cản nổi.
Đôi cánh xương khổng lồ dang rộng sau lưng, giúp anh có thể ôm người yêu của mình lơ lửng giữa không trung.
Dị năng hệ "Linh hồn" cấp 2.
– "Thương Bạch Chi Thương".
Tiếng gió rít gào.
Con trăn khổng lồ lao về phía trước đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm, đầu rắn dừng lại giữa chừng, con ngươi treo lủng lẳng trên mặt khó khăn xoay chuyển để nhìn rõ.
"…Tông Lẫm!?"
Con trăn hoảng sợ.
Tại sao Tông Lẫm lại đến nhanh như vậy?
Tại sao ngài ấy không hề nhắc nhở nó?
Con trăn run rẩy.
Có lẽ không có dị chủng nào trên thế giới này có thể không run sợ trước trường thương hủy diệt linh hồn của Tông Lẫm.
Chưa kể đến việc nó chỉ mới là cấp bốn, ngay cả dị chủng cùng cấp hai cũng phải khiếp sợ trước Tông Lẫm.
Lý thuyết cho rằng dị chủng có thể sánh ngang với dị năng giả cấp cao hơn một bậc, hoàn toàn không đúng với người đàn ông đặc biệt này!
Con trăn không chút do dự xé toạc không gian, cái đầu rắn như bỏng ngô chui tọt vào. Đồng thời, không gian lĩnh vực mở ra hóa thành làn sương mù màu xanh lục, nhanh chóng tản đi.
Có thể nói là vô cùng nhát gan.
Toàn bộ không gian bắt đầu rung chuyển sụp đổ.
Thông thường, nếu dị chủng hệ "Không gian" đã quyết tâm chạy trốn thì rất khó để dị năng giả ngăn cản.
Thẩm Quyết đột nhiên nói: "Vừa rồi nó muốn ăn thịt em."
Giọng hắn hiếm khi mang theo chút ấm ức.
Tông Lẫm cúi đầu, bờ môi mỏng lướt qua tai hắn, trầm giọng nói: "Nó không thể chạy thoát được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!