Chương 16: (Vô Đề)

Thẩm Quyết hỏi chuyện mà đôi mắt hầu như không chớp lấy một cái, đồng tử đen láy sâu thẳm sáng long lanh, khiến người ta có ảo giác như hắn đang tập trung quan sát bạn.

Thực tế chứng minh, hiếm ai có thể cự tuyệt trả lời câu hỏi của hắn.

Ngao Đại Dã theo bản năng đáp: "Khu vực thứ hai bên trái, dãy thứ ba, vị trí thứ mười chín."

Thẩm Quyết gật đầu: "Vậy đi thôi."

"Hả?" Ngao Đại Dã ngẩn người, không hiểu sao Thẩm Quyết lại xác định mục tiêu nhanh như vậy.

Chử Tiểu Hiên suy nghĩ một chút cũng hiểu ra logic của Thẩm Quyết, bèn giải thích cho Ngao Đại Dã: "Hẳn là đại lão nghĩ, rất có thể Tương Phàm chính là vật chủ của màn sương mù, bởi vì nếu không phải người từng làm việc ở công ty các cậu thì rất khó có thể xây dựng được một không gian giống hệt thế này. Vậy nên, chỗ ngồi của Tương Phàm rất có thể chính là nơi vật chủ đang ở."

"Nhưng mà chỗ đó không phải Tương Phàm đang ngồi." Ngao Đại Dã nhỏ giọng nói, "Người đó tôi chưa từng gặp bao giờ."

Thẩm Quyết thản nhiên nói: "Cứ qua đó xem sao. Dù gì bây giờ chúng ta cũng không có manh mối nào khác, phải không?"

Chử Tiểu Hiên cũng tiếp lời: "Tôi đồng ý với ý kiến của đại lão."

Vị trí bọn họ đang đứng là lối vào của toàn bộ khu vực văn phòng mở, muốn đến chỗ Tương Phàm phải đi qua nửa căn phòng.

Trần Thư Thư gãi đầu, nói: "Chờ chút… Trước khi đi chúng ta có nên lên kế hoạch rút lui không? Lỡ đâu vật chủ mạnh hơn dự đoán thì còn chuồn cho lẹ… Khụ, ý tôi là chiến lược rút lui."

Chử Tiểu Hiên suy nghĩ một chút, thấy cũng có lý, bèn thử dò dẫm lùi về phía sau vài bước, kết quả lại va phải một bức tường vô hình.

Cậu ta đẩy đẩy mắt kính, cười khổ một tiếng: "Dù không muốn nói ra điều này, nhưng mà hình như chúng ta không thể quay lại được rồi."

[ "Cánh cửa" của không gian lĩnh vực đã đóng lại. ]

[ Dị chủng giăng bẫy, cảm nhận được con mồi đã vào lồng, vậy nên nó đã đóng cửa lồng lại. Muốn ra khỏi đây thì hoặc là chờ nó tiêu hóa hết thức ăn, tự động mở cửa, hoặc là phải phá vỡ cái lồng này. ]

Đường lui đã bị chặn, bọn họ chỉ có thể tiến về phía trước.

Lối đi giữa các chỗ ngồi trong khu vực văn phòng rất hẹp, mấy người nối đuôi nhau đi thành hàng một.

Trần Thư Thư cầm kiếm đi đầu, khom lưng cẩn thận bước từng bước, thận trọng như gà mẹ trong trò chơi "Diều hâu bắt gà con".

Nhưng những "Nhân viên" đang chăm chỉ làm việc này lại không để ý đến bọn họ, chỉ có tiếng gõ bàn phím lách cách vang lên không ngừng.

Lúc đi ngang qua, Thẩm Quyết nghiêng đầu liếc nhìn, thấy trên màn hình của một nhân viên đang bận rộn, bảng tính Excel hiện lên dòng chữ chạy với tốc độ chóng mặt: "Thế giới diệt vong đi, sếp suốt ngày bắt người ta tăng ca miễn phí, mau chết chết chết chết chết chết đi, a a a a a a."

[ Chậc chậc, oán khí lớn thật đó. ] Hệ thống không nhịn được xoa xoa bàn tay nhỏ bé của mình.

Thẩm Quyết lại tò mò nhìn thêm màn hình của vài "nhân viên" khác, phát hiện ra đám người này không phải đang giả vờ bận rộn thì là đang bận rộn giả vờ.

Trên trần nhà treo dày đặc những ống đèn huỳnh quang trắng xóa, chiếu sáng toàn bộ khu vực văn phòng.

Theo như khoa học giải thích, ánh sáng trắng có thể giảm bớt sự mệt mỏi của con người, cường độ ánh sáng càng mạnh, càng khiến nhân viên tỉnh táo. Đó cũng là lý do tại sao các văn phòng thường sử dụng thống nhất ánh sáng trắng.

Nhưng Thẩm Quyết cảm thấy bọn họ thật sự không cần phải giữ tỉnh táo như vậy.

Nói chính xác, là "Chúng".

Những nhân viên được ánh sáng chiếu rọi đều không có bóng.

Máy tính có bóng, bàn có bóng, ghế có bóng, duy chỉ có chúng là không.

Có lẽ Trần Thư Thư và Chử Tiểu Hiên vừa đi tới đã phát hiện ra vấn đề,  phần lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Ngao Đại Dã là phản ứng chậm nhất, sau khi phát hiện thì suýt chút nữa nhảy dựng lên, may mà Thẩm Quyết kịp thời giữ vai hắn ta lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!