Chương 115: Ngoại truyện – Kim Phong Ngọc Lộ Nhất Tương Phùng (6)

"—— Tôi muốn sau này anh chỉ được nhìn tôi, nghe theo lời của tôi."

Ma Vương nói.

Chánh án rơi vào màn sương mù điên cuồng và hỗn loạn, thế giới trở nên mờ mịt, không thể nhìn rõ bốn phương tám hướng.

Anh chỉ có thể giữ chặt con mồi mình bắt được trong vòng tay theo bản năng, nhưng không ngờ con mồi lại ngẩng đầu cắn ngược lại anh một cái. Môi anh bị đối phương hung hăng, điên cuồng ngậm lấy, cắn rách lớp da, xâm chiếm rồi xé rách.

Điều này chắc chắn đã khơi dậy bản tính hung bạo của kẻ đi săn.

Đồng tử của Chánh án biến thành màu đỏ sẫm, bắt đầu phản công.

Tấn công. Cướp đoạt. Chinh phục. Xâm chiếm.

Trong trận chiến bất ngờ này, cả hai người đều không hề có ý định lùi bước.

Bọn họ đứng ở hai chiến tuyến, lập trường đối lập, chủng tộc khác nhau, vốn dĩ bọn họ là những kẻ thù không đội trời chung, đáng lẽ ra không thể có bất kỳ mối quan hệ nào trên thế giới này.

Nhưng giờ đây, mùi máu tanh hòa quyện trong khoang miệng của cả hai người, vị mặn chát và ngọt ngào đan xen nhau, hương vị ngọt ngào quen thuộc của máu Ma Vương khiến người ta say đắm, nhưng cũng khiến Chánh án tỉnh táo lại trong giây lát.

Không thể… tiếp tục nữa…

Chánh án muốn rút lui, nhưng mái tóc dài của Ma Vương lại quấn lấy anh như rắn, quấn lên lưng anh, vòng qua cánh tay anh. Phần thiên phú thuộc về Mị Ma trong cơ thể hắn lúc này được giải phóng hoàn toàn, không hề giữ lại chút gì, dệt thành một tấm lưới khổng lồ bao trùm cả bầu trời, cùng con mồi dây dưa đến chết —

Cơ thể. Suy nghĩ. Linh hồn. Tất cả mọi thứ.

Một tia tỉnh táo cuối cùng cũng bị đốt cháy.

Gió rít gào xông vào màn sương mù mang theo tiếng r*n r*, rồi đột ngột chuyển thành tiếng cười đứt quãng, khàn khàn của Ma Vương.

"Ha, ha a — ha…"

Hốc mắt Chánh án đỏ ngầu, ấn chặt cơ thể đang run rẩy vì cười của sinh vật phi nhân loại kia vào trong ngực mình.

Dây xích làm bằng mithril rủ xuống lưng Ma Vương, phát ra tiếng leng keng trong lúc rung lắc, giống như khán giả đang vỗ tay nhiệt liệt cho vở kịch điên cuồng này.

Máu nếm được trong miệng là cam lộ thần ban, lại giống như rượu độc mà ác ma đưa đến môi dẫn dụ người ta sa đọa. Còn có cảm giác rõ ràng hơn nữa, chính là lúc này đây, thứ đang bao bọc lấy anh còn gây nghiện hơn cả rượu độc, khiến người ta khó quên… sự ấm áp ấy.

Đôi mắt màu tím yêu dị của Ma Vương nhấn chìm Chánh án. Đó là những đợt sóng màu tím chứa đầy ý xâm lược và chinh phục, ập đến từ khắp nơi, sau đó liều mạng tan vỡ.

"… Nhìn tôi." Ma Vương nói.

"Nhìn tôi, Chánh án đại nhân." Năm ngón tay Ma Vương siết chặt vai anh, nói, "Anh trốn không thoát đâu, chiến lợi phẩm…. của tôi"

…………

Không biết qua bao lâu, màn sương mù hỗn loạn và điên cuồng kia cũng tan biến, ý thức của Chánh án dần dần khôi phục lại tỉnh táo.

Anh thấy ánh mặt trời đang xuyên qua những tấm kính màu trên mái vòm, chiếu xuống hồ nước, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Những bức tượng màu trắng bên bờ đang lặng lẽ rót nước vào bể, tất cả mọi thứ trước mắt giống như một giấc mơ về thiên đường sau khi chết.

Không đúng. Không phải giấc mơ.

Chánh án đột ngột tỉnh táo lại, phát hiện trong lòng mình đang ôm một người.

Là Ma Vương.

Đồng tử Chánh án co rút lại, như thể bị ai đó đánh một gậy vào đầu, vẻ mặt lạnh lùng nứt ra thành một khoảng trống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!