Chương 114: Ngoại truyện – Kim Phong Ngọc Lộ Nhất Tương Phùng (5)

Máu từ cổ tay Ma Vương tỏa ra một mùi hương mê hoặc diệu kỳ.

Chánh án không lên tiếng.

Đối với câu hỏi của Ma Vương, câu trả lời của anh từ đầu đến cuối chỉ có một.

Anh nhìn chằm chằm vào vệt đỏ tươi trên cổ tay Ma Vương, hơi thở nặng nề, khó khăn lắm mới có thể quay mặt đi được, những sợi xích trói buộc trên người phát ra tiếng leng keng giòn tan.

Đôi mắt màu tím của Ma Vương hơi nheo lại.

Hắn giơ tay phải lên, rạch vết thương ở cổ tay trái sâu và dài hơn nữa.

Trong khoảnh khắc đó, mùi hương của máu nồng nàn tràn ngập khắp căn phòng chật hẹp, như một tấm lưới khổng lồ bao phủ khắp nơi, giam cầm người ta không lối thoát.

Ma Vương bước tới, đưa cổ tay đang rỉ máu đến bên môi tù nhân của mình, nói: "Uống."

Đối mặt với sự cám dỗ gần trong gang tấc, hai hàng chân mày của chánh án nhíu chặt, nói: "…Đủ rồi."

Ma Vương cúi đầu nhìn anh, có chút không vui, nói: "Rõ ràng là muốn, nhưng tại sao lại chống cự?"

Vừa nói, hắn vừa đặt một chân lên mép giường, tay phải bóp cằm chánh án, ép đối phương phải ngẩng đầu lên nhìn mình.

Chánh án như nghẹt thở.

Gương mặt Mị Ma ở ngay trước mắt, xinh đẹp tuyệt trần, mê hoặc lòng người, e rằng trên thế gian này khó ai có thể nói lời từ chối với hắn.

Mà bản thân Ma Vương, căn bản cũng không cho người khác quyền từ chối.

Chánh án: "Buông ra."

Ma Vương không buông, ngược lại càng tiến gần hơn, đôi mắt tím không giống loài người kia cháy bỏng yêu diễm, khiến người ta không thở nổi.

Chánh án chỉ có thể giơ tay lên, kéo theo những sợi xích nặng nề, nắm lấy cổ tay trái đang chảy máu của Ma Vương.

Ma Vương cho rằng cuối cùng anh cũng chịu khuất phục, hắn khẽ hừ một tiếng, buông cằm anh ra, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh anh.

"Nhanh uống cho xong đi, đừng làm phiền tôi nghỉ ngơi." Ma Vương nói.

Lúc này là rạng sáng, bên ngoài trời còn chưa sáng, sương mù mờ ảo buổi sớm mai giao hòa với màn đêm chưa tan.

Chánh án muốn hỏi hắn, nếu cảm thấy bị làm phiền, vậy tại sao còn giữ anh ở đây?

Nhưng anh cũng biết, với những câu hỏi như thế này, Ma Vương sẽ không trả lời.

Chánh án cúi đầu nhìn cổ tay Ma Vương, nhắm mắt lại, cúi đầu đặt môi mình lên đó.

Ngọt ngào.

Hương vị tuyệt diệu đến mức khiến cho người ta phát cuồng.

Giác quan bị biến đổi thành thật truyền đạt cảm giác hiện tại cho anh.

Chánh án cau mày, thái dương giật mạnh dữ dội, cố kìm nén thôi thúc muốn cắn xé đối phương, tiếp tục hành động.

Ma Vương nhíu mày.

Người đàn ông tóc trắng không giống như lần mất kiểm soát trước đó, cắm răng nanh vào vết thương, cắn xé hút máu, mà chỉ cúi đầu dùng lưỡi l**m từng chút một, l**m sạch máu chảy ra từ vết thương.

Ma Vương không hề sợ đau, giờ phút này lại bị Chánh án l**m đến ngứa ngáy, khớp ngón tay hắn khẽ run lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!