Chương 113: Ngoại truyện – Kim Phong Ngọc Lộ Nhất Tương Phùng (4)

"Chánh án đại nhân."

"… Chánh án đại nhân…"

"Chánh án đại nhân!"

"Ma vật đến rồi, cứu chúng tôi….."

"Không, anh không phải là chánh án đại nhân, anh cũng là ma vật! Là ma vật!"

"Kẻ phản bội! Kẻ phản bội nhân loại!"

Đầu óc anh như bị một bàn tay thò vào khuấy đảo, đau đến mức muốn nứt ra.

Người đàn ông tóc trắng ôm đầu, không ngừng gào thét lăn lộn trong lồng sắt.

Huyết nhục của anh bị ma khí xâm thực, mọc ra những khúc xương trắng dị dạng. Sự biến đổi đang diễn ra không thể kiểm soát trong cơ thể anh, thay đổi cảm giác, nhận thức, sở thích… tất cả mọi thứ của anh đối với thế giới này.

Cơn khát và đói cùng cực dâng lên trong cơ thể, nhưng xung quanh lại chẳng có gì để làm dịu cơn thèm khát ấy.

Không nước, không thức ăn. Chẳng có gì cả.

Anh như một lữ khách đã đi trong sa mạc rất lâu rất lâu, toàn thân kiệt quệ, có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, rồi tan biến thành tro bụi dưới cái nắng thiêu đốt.

Lúc này, anh bỗng nhìn thấy một dòng suối phía trước.

Một dòng suối trong vắt như gương, phản chiếu bầu trời trong xanh. Khiến người ta không khỏi nghi ngờ, không biết đó có phải do quá đói khát mà sinh ra ảo giác hay không.

Con ngươi đỏ ngầu của anh nhìn chằm chằm vào dòng suối, yết hầu chuyển động, anh dùng hết sức loạng choạng chạy tới, quỳ xuống đất, cúi người uống từng ngụm nước lớn.

Không thể diễn tả được hương vị ngọt ngào tuyệt vời của dòng suối ấy, cứ như mưa móc do thần linh ban tặng.

Cảm giác đói khát trong cơ thể dần dần biến mất, cùng lúc đó, cảm giác đau đớn do dị hoá cũng dịu đi.

Đôi mắt đỏ ngầu như dã thú của chánh án khôi phục lại một chút tỉnh táo.

Anh phát hiện mình đang cắn vào một cổ tay trắng bệch. Trên cổ tay đó có một vết thương bị rạch ra, khiến răng nanh của anh cắm sâu vào trong. Chất lỏng ngọt ngào thơm ngát vẫn tiếp tục chảy vào miệng anh, khiến yết hầu anh chuyển động, không ngừng nuốt xuống.

Còng tay bằng bạc mithril được nối bằng dây xích lắc lư trong tầm mắt anh.

Một bóng dáng thon dài đứng trước mặt anh, hai người cách nhau một song sắt.

… Là Ma Vương.

Chánh án đột nhiên nhận ra, thứ anh đang nuốt trong miệng là máu của Ác ma.

Trong dòng máu đó có chứa một lượng lớn ma lực nồng đậm, thơm ngọt vô cùng, như thuốc phiện, không chỉ có thể giải tỏa cơn đói, mà còn có thể làm tê liệt cơn đau.

Nhưng mà. Ngọt ngào…. không đúng. Tại sao con người lại thấy máu của ma vật ngọt ngào?

Hành động uống máu của người đàn ông đột nhiên dừng lại, khiến Ma Vương chú ý.

"Tỉnh rồi sao?" Ma Vương nói.

Răng nanh của người đàn ông không còn điên cuồng cắn xé huyết nhục của hắn nữa. Ma Vương có thể rút cổ tay trái ra khỏi miệng chánh án.

Trên đó chi chít những vết răng sâu nông khác nhau. Có vết thương mới, cũng có vết sẹo cũ.

Ma Vương buông tay xuống, tay áo dài của áo choàng pháp sư che đi vết thương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!