"Phụt."
Có người không nhịn được, khẽ bậc cười thành tiếng.
Đó là bé gái ngồi cạnh người phụ nữ trung niên.
Người phụ nữ trung niên vội vàng bịt miệng con gái lại, bà có chút kinh hãi nhìn "Ông chủ" đang nằm trên đất.
Thấy vậy, chiếc đuôi lợn màu hồng khẽ động đậy.
Sau đó, ông chủ đang úp mặt xuống đất đưa hai tay từ trong túi quần ra – đó là hai chiếc móng giò màu hồng nhạt, yếu ớt chống xuống đất, giúp cơ thể tròn như quả bóng từ từ đứng thẳng dậy.
Hơn một phút sau, cuối cùng ông chủ đầu lợn cũng đứng dậy.
Điều khiến người ta bất ngờ là, chiếc kính râm kia vậy mà vẫn đeo chắc chắn trên mặt lợn.
Nó chậm rãi quay đầu lại, đối diện với bé gái, há to cái miệng đầy răng nanh trắng hếu.
"Vừa rồi là cháu cười à?"
Vậy mà ông chủ đầu lợn lại biết nói!
Bé gái đã bị dọa sợ đến ngây người, người phụ nữ trung niên bịt miệng con gái, liên tục lắc đầu, "Không, không, nó không cười, ông chủ, ngài nghe nhầm rồi."
Lỗ mũi ông chủ đầu lợn phun ra hai luồng khí trắng, gằn từng chữ từng chữ một: "Tôi, nghe, nhầm, sao?"
Sắc mặt người phụ nữ tái nhợt, từ lắc đầu điên cuồng chuyển thành gật đầu lia lịa.
Miệng ông chủ đầu lợn càng lúc càng há to, "Hề hề…"
Người đàn ông đeo kính bên cạnh thấy tình hình không ổn, vội vàng tiếp lời: "Thật đó, tôi nghe thấy mà, vừa rồi con bé chỉ là nhịn không được nên đánh rắm thôi, bởi vì nó luôn ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc thứ hai dành cho nhân viên, ông chủ hiểu mà. Nó là một đứa trẻ ngoan."
"Trẻ, con, ngoan." Ông chủ đầu lợn lẩm bẩm, "Trẻ con ngoan, ngoan ngoãn ở yên vị trí của mình, trẻ con ngoan."
Nó quan sát bé gái một lúc lâu, cuối cùng cũng chịu quay đầu lại, lắc lư thân hình béo ú, chậm rãi đi tuần tra trên lối đi.
Người phụ nữ thở phào nhẹ nhõm, nhìn người đàn ông đeo kính với ánh mắt biết ơn.
Mọi người vội vàng lấy lại tinh thần lúc nãy đối phó với nhân viên giám sát, hai tay đặt trên bàn giả vờ làm việc.
Cảnh tượng này thật sự có chút buồn cười.
Ông chủ đầu lợn đang nghiêm túc tuần tra bên cạnh những vị trí làm việc vô hình, còn các nhân viên thì cầm những thứ vô hình giả vờ đang làm việc. Giống như đang diễn một vở kịch câm thịnh hành vào thế kỷ trước.
Thẩm Quyết: "Tao chợt nhớ đến một câu chuyện."
[Chuyện gì?] Hệ thống tò mò hỏi.
Thẩm Quyết: "Bộ quần áo mới của hoàng đế."
[ Anh cảm thấy ông chủ đầu lợn bây giờ giống như hoàng đế, còn các nhân viên là những người thợ may cắt bộ quần áo trong suốt cho ông ta sao? Quả thật là khá giống.]
Thẩm Quyết: "Không."
[ Vậy thì…? Ê, đừng nhìn chằm chằm như thế chứ, lỡ ông chủ quay đầu lại thấy cậu lười biếng thì phiền phức đấy.]
Thẩm Quyết nhìn bộ vest kẻ caro bị căng đến sắp rách trên người ông chủ.
"Tôi đang nghĩ, nếu nó còn ăn thêm nữa, làm rách cả quần áo, chúng ta sẽ trở thành những khán giả đứng xem hoàng đế trên phố mất." Hắn nói, "Trên xe còn có trẻ con. Không ổn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!