"Người sai là anh ta chứ không phải em. Em việc gì phải đi? Em sẽ đứng ngay quầy lễ tân, để ai đi ngang cũng nhớ anh ta hèn hạ như thế nào."
Ngày hôm sau bắt đầu kỳ nghỉ lễ Đoan Ngọ. Buổi sáng mưa ào xuống một trận rồi tạnh ngay, sau cơn mưa bầu trời Quảng Châu sáng trong hơn, không khí cũng thêm phần ẩm ướt, cây cối xanh ngợp cả tầm mắt.
Diệp Ấn Dương đưa ông bà đến Lệ Loan uống trà sáng và nghe kịch Quảng. Nhịp sống ở khu phố cũ vốn chậm rãi, hai bên đường là những cây đa cổ thụ, những căn nhà với kiến trúc hành lang mái vòm vẫn còn lưu lại bóng dáng phồn hoa một thời Tây Quan xưa.
Tiếng hát Nam Âm lúc ngân lúc nói, giọng kịch vang đều, còn bánh bao nướng vẫn giữ nguyên mùi vị như trong ký ức. Bên ngoài lớp vỏ quét một lớp dầu, ấn xuống lại đàn hồi trở lại, bên trong nhân xá xíu mằn mặn ngòn ngọt, thơm và mịn.
Bà nội Chu Ái vẫn còn đau đáu chuyện xem mắt của cháu trai: "Hẹn mấy giờ vậy?"
"Ba giờ chiều ạ." Đối phương bận việc nên chỉ hẹn được lúc uống trà chiều.
"Thế thì cháu cũng nên đi sớm một chút, đừng để người ta phải chờ."
"Vâng." Ăn xong, Diệp Ấn Dương thanh toán rồi đưa ông bà về trước. Nhìn đồng hồ vẫn còn sớm, anh tranh thủ sửa máy sấy quần áo ở nhà. Trước đây anh vốn chẳng rành mấy việc này, nhưng ông bà đã già, ở nhà cái gì hỏng lại phải gọi quản lý tòa nhà nên anh dần học để tự sửa.
Kiểm tra thì bộ ổn nhiệt và điện trở vẫn tốt, chỉ có dây điện trở nhiệt bị cháy đứt. Trong lúc anh cúi đầu nối lại, bà nội hỏi: "Bây giờ ở ký túc xá công ty thấy thế nào?"
"Khá ổn bà ạ." Được sắp xếp ở một khu chung cư nhỏ tại Thiên Hà, môi trường cũng tốt: "Cách công ty cũng gần, rất tiện."
Ông nội xen vào: "Nghe nói bên công ty các anh còn làm cả thiết bị y tế cho thú cưng?"
"Vâng, có hẳn một công ty con chuyên phụ trách." Nối xong dây, Diệp Ấn Dương lại lau sạch lớp bụi trong khoang máy. Ngẩng đầu lên đã thấy ông bà đứng hai bên, mắt không rời khỏi mình, rõ ràng chẳng phải quan tâm máy sấy chạy được hay không mà chỉ muốn nhìn cháu nhiều hơn một chút.
Bà nội vừa nhìn anh rửa tay vừa nhắc lại chuyện xem mắt: "Nghe nói cô bé lần này rất giỏi và độc lập, còn tiếp quản việc kinh doanh gia đình nữa. Tuổi tác cũng ngang ngửa cháu, chắc hai đứa sẽ nói chuyện hợp đấy."
Diệp Ấn Dương hiểu ý, mỉm cười đáp: "Cháu sẽ nghiêm túc nói chuyện." Nói rồi anh gom rác đem xuống tầng rồi lái xe đến chỗ hẹn.
Địa điểm hẹn gặp là ở đảo Nhị Sa. Vừa rẽ vào đã thấy Chương Như đứng bên đường đùa giỡn với một thanh niên đeo khuyên tai ăn mặc sành điệu, hai người không biết trao đổi gì mà anh chàng kia cười rất lớn, còn đưa tay xoa đầu cô, nhìn có vẻ thân mật.
Vì tắc đường nên khi Diệp Ấn Dương đến nơi thì đã trễ vài phút. Anh bước nhanh vào quán: "Xin lỗi, tôi đến muộn."
"Là do tôi đến sớm, vẫn chưa đến giờ hẹn." Cô gái đối diện mỉm cười nhẹ. Sau câu chào xã giao, cả hai gọi ít đồ ăn rồi bắt đầu trò chuyện khá tự nhiên.
Tầng một quán cà phê đông nghịt, ánh nắng buổi chiều chiếu xuyên qua, thậm chí còn nhìn thấy rõ cả lớp bụi mịn bay trong không khí. Lúc ấy Chương Như cùng chàng trai rapper cũng bước vào, chọn ngồi ở góc râm mát.
"Nóng quá." Anh chàng rapper vốn dễ đổ mồ hôi, vừa ngồi đã ướt đẫm trán.
"Nóng chứ, nhưng không gắt sớm như ở Quảng Châu." Anh chàng khoe hàm răng trắng toát: "Lần sau cùng anh đến đó chơi nhé? Thành Đô vui lắm."
"Được thôi." Đồ uống tráng miệng được bưng ra. Người đẹp Quảng Đông thì không thể xa rời trà chanh, vừa khuấy ống hút, Chương Như vừa liếc về phía bên kia.
Cô thấy Diệp Ấn Dương với dáng vẻ lịch sự, trên gương mặt luôn treo một nụ cười xã giao, rõ ràng đang trong một buổi xem mắt… Xem mắt mà cũng chẳng chịu đổi sang xe xịn cho ra dáng, đi con Volvo kia tuy cũng thuộc hàng khá nhưng nhìn qua chẳng mấy ai nhận ra giá trị.
"A Như?" Anh chàng rapper nhận ra cô lơ đãng: "Em đang nhìn gì thế?"
"Hả?" Cô thu lại ánh mắt, rất tự nhiên lấy tay che trán: "Nắng quá."
Trước mặt đàn ông, Chương Như chẳng bao giờ tỏ ra ngây thơ, đôi mắt ướt át đa tình, khóe mắt hơi nhướng lên.
Anh chàng kia lập tức bị hút hồn, kéo ghế che nắng cho cô: "Tối đi khu phố bar Pati chơi nhé?" Vừa nói vừa thuận tay nắm lấy một ngón tay của cô khẽ lắc.
"Để hôm khác đi, hôm nay em bận rồi." Chương Như đâu có khờ. Cô biết rõ nếu tối nay đi chắc chắn sẽ có tiết mục "sashimi trai khỏa thân" cho xem. Nhưng cô còn phải đi đón Văn Hòa vừa thi xong, với lại con mèo ở nhà tính nết khó chịu, nếu cô vắng nhà có khi nó lại nổi cáu cào Văn Hoà mất.
Anh chàng rapper vốn chỉ buột miệng hỏi thế chứ không để bụng, nhưng nghe thấy cô từ chối lại nhún vai rồi đột nhiên nói: "Đám thú cưng ấy toàn lũ thấp hèn. Chúng nó không nghe lời thì cứ đánh, đánh tới khi nào nhớ đòn thì thôi."
"Thật." Chắc anh ta nóng quá lú đầu, còn đắc ý khoe: "Trước anh nuôi chó mèo đều dạy thế. Đánh mạnh một chút, bảo nó nằm thì đố nó dám đứng lên."
"Không sợ đánh chết sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!