Chương 70: Ngoại truyện 7: Đám cưới

Lời cầu hôn diễn ra vào tháng Năm còn lễ cưới được ấn định vào tháng Mười. Trong vòng nửa năm, cả hai bên họ hàng đều tích cực chuẩn bị hôn lễ. Chương Như thỉnh thoảng tham gia một chút, việc chủ yếu đều do người lớn lo liệu.

Hôm đó cô đi công tác về được nghỉ bù, bị gọi về nhà để kiểm tra danh sách khách mời, sau đó phải xem qua trâm phượng và quà tặng cho khách… Đợi đến giờ, cô đi đón Dao Dao tan học.

Đến nơi, Diệp Ấn Dương gọi điện thoại tới. Chương Như bảo đang ở trường mẫu giáo: "Anh trai em và A Đình đi Thâm Quyến rồi, em đi đón Dao Dao."

"Đón xong có đến khu Thiên Hà không em?"

"Đến chỗ mình trước đi, lát nữa họ về sẽ đón."

Vừa cúp điện thoại thì trường mẫu giáo cũng tan học. Dao Dao nhìn thấy Chương Như liền gọi: "Cô út~!"

Con bé nhỏ xíu, đeo ba lô phía sau nhảy tưng tưng, Chương Như lo con bé bị ba lô đè lùn đi bèn cởi ra mở xem. Bên trong có bình nước, áo khoác, khăn ướt, yếm đeo cổ và dây buộc tóc, kẹp tóc. Cô lẩm bẩm: "Nặng hơn túi cô nữa."

Dao Dao ôm eo cô trèo lên. Chương Như xoa đầu bé: "Hôm nay có ngoan không?"

"Ngoan ạ."

"Ngoan là được." Chương Như vừa nói chuyện vừa dẫn bé lên xe rời đi.

Về đến nhà tình cờ gặp cặp song sinh nhà hàng xóm. Dao Dao ló đầu ra từ bên chân Chương Như: "Hi~" Vẻ mặt thân thiện.

Mấy đứa trẻ chơi dưới lầu, cậu anh hỏi Chương Như: "Sao cô cứ ở đây mãi thế?"

"Đây là nhà cô mà."

"Hồi trước cô bảo không phải."

"Bây giờ thì phải rồi." Chương Như đường hoàng đáp: "Cô đã mua lại rồi." Vừa nói vừa nhắn tin bảo Diệp Ấn Dương tan làm mua ít kem que về rồi ngồi cạnh trò chuyện với hàng xóm. Đằng kia, Dao Dao đang chơi với người em trai song sinh. Cậu bé rất lịch sự dạy cô bé cách đọc chữ, Dao Dao vừa lắc lư đầu đọc theo vừa ngửi cục tẩy của người ta.

"Cháu gái cô mấy tuổi rồi?" Người hàng xóm hỏi.

"Hơn ba tuổi rồi." Chương Như nhìn Dao Dao, khẽ hô một tiếng, bảo con bé đừng giật tóc mình: "Hói đấy."

Dao Dao liếc cô một cái, quay lưng lại, mông cong lên như đít vịt.

Hai người lớn tán gẫu ở phía sau, người hàng xóm hỏi Chương Như: "Sắp làm đám cưới với bạn trai rồi à?"

"Đúng vậy, tháng Mười tổ chức."

"Bọn cô đãi tiệc ở đâu thế?" Hàng xóm cười, nhớ lại cô và Diệp Ấn Dương ngày nào cũng sánh đôi, lâu rồi chẳng nghe thấy cãi nhau lấy một lần, tình cảm khá tốt.

"Bên Hoàng Phố, lúc đó đến uống rượu nhé." Chương Như thuận lời mời, điện thoại nhận được tin nhắn Diệp Ấn Dương bảo sắp về đến nhà, hỏi cô còn cần mua gì nữa không.

"Anh mua ít mì gói nhé, vị tomyum với vị cà ri." Chương Như vừa trả lời xong, đằng kia vừa không chú ý một cái, Dao Dao đã làm người anh trai song sinh khóc.

Bước đến xem, hoá ra con bé kẹp kẹp tóc vào d** tai người ta, chiếc kẹp còn cắn rất chặt. Chương Như vội vàng gỡ ra sau đó xin lỗi người hàng xóm.

"Không sao không sao, thằng bé tự nhiên yếu đuối quá." Hàng xóm bật cười vì đứa con nhà mình ngốc nghếch quá, dỗ dành hai câu rồi dẫn về.

Dao Dao làm mặt xấu với cô, này là chiêu trò trẻ con thường dùng, mí mắt kéo xuống, ngón tay út kéo hai bên miệng, đây là hình ảnh đáng sợ nhất chúng có thể nghĩ ra.

Hai cô cháu trở về nhà, vừa mở cửa đã thấy nhóc Cá. Dao Dao mặc quần yếm jean chạy ngay tới: "Meo meo! Meo meo!"

Đây không phải lần đầu nhóc Cá gặp Dao Dao, nó phản xạ có điều kiện bỏ chạy ngay lập tức. Dao Dao đuổi theo phía sau khiến nhóc Cá chạy ù lên trên tủ.

Dao Dao cũng bò theo. Chương Như vừa đặt ba lô xuống đã thấy con bé đang leo như con khỉ, nắm lấy cánh tủ định bắt nhóc Cá, cô lập tức sợ hãi ôm chặt lấy bé: "Làm gì làm gì?"

"Meo meo!" Dao Dao chỉ lên trên. Chương Như nhìn thấy nhóc Cá đang hoảng sợ rõ ràng: "Tha cho nó đi, nó không đánh lại cháu đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!