"Nghỉ việc."
"Anh quản được tôi chắc?" Chương Như làm sao bình tĩnh nổi, càng nghĩ càng cảm thấy anh đang che chở cho tên cặn bã kia, cùng một giuộc với nhau cả: "Buông tay, không thì tôi đập cả anh luôn đấy!"
"Cô đập nổi ai hả?" Cô nàng này máu chiến thật, Diệp Ấn Dương cũng không ngờ một cô gái mà lại hung dữ, ngang ngược thế này: "Dù vì lý do gì đi nữa, ra tay đánh người luôn là cách làm ngu ngốc nhất."
"Tôi chỉ nhắc cô lý trí một chút, dù sao ở đây cũng là công ty."
"Tôi không lý trí chỗ nào?"
"Lý trí mà cô lại dám động thủ trước mặt bao nhiêu người? Còn tính nhặt cả sạc dự phòng ném nữa? Cái đó nếu mà coi là hung khí, lỡ xảy ra chuyện gì thì thành án hình sự đấy biết không? Biết bao nhiêu người nhìn thấy, lại có camera giám sát, cô cho rằng mình trốn nổi trách nhiệm pháp luật sao?"
Sắc mặt Diệp Ấn Dương trầm hẳn xuống, mà Chương Như lại càng bốc hỏa: "Tôi mà thèm trốn? Có đánh gãy tay hắn thì cũng là lỗi của tôi, mắc mớ gì đến anh!"
"Chẳng phải nhà cô vừa có chuyện vui sao, giờ cô chạy vào đồn công an thì còn gì vui nữa?"
"Chị Quách Tuệ." Thấy người mình tới, Chương Như đang muốn nói gì đó nhưng Quách Tuệ đã khẽ lắc đầu, quay sang Diệp Ấn Dương: "Tổng giám đốc Diệp." Chị ấy mới thật sự là người bao che cho đàn em của mình, đi thẳng tới chắn trước mặt Chương Như: "Xin lỗi Tổng giám đốc Diệp, để tôi đưa A Như xuống dưới, quấy rầy anh rồi." Nói xong lập tức lôi Chương Như ra khỏi văn phòng.
Trước khi đi, Chương Như còn ngoái đầu lại, thấy Diệp Ấn Dương tháo kính xuống, giơ tay bóp mi tâm.
Bị đưa xuống tầng một, Chương Như liền thấy Văn Hòa mắt đỏ hoe: "Đừng khóc, chị đã xả giận cho em rồi." Có điều chưa đã tay: "Lần sau chị lại nhờ người đập hắn tiếp!"
"A Như." Quách Tuệ nghiêm giọng: "Đi theo chị."
"Vầng." Chương Như ngoan ngoãn đi theo vào phòng họp, cái bộ dạng chẳng biết hối lỗi khiến Quách Tuệ nhức hết cả đầu: "Chuyện Văn Hòa vừa kể, quả thật Dương Vũ có lỗi…" Nói đến đây, lông mày chị ấy cũng nhíu chặt.
Dương Vũ ngoại tình, bị Văn Hòa bắt được muốn chia tay, anh ta dây dưa níu kéo rồi lỡ tay xô ngã cô ấy, lần thứ hai thì ra tay đánh luôn, đúng là thứ rác rưởi.
Nhưng công tư phải phân minh, hành động hôm nay của Chương Như chẳng khác nào máu dồn lên não, Quách Tuệ chỉ thẳng: "Em nông nổi quá, dù sao đi nữa cũng không thể đánh người ở công ty, ảnh hưởng rất xấu." Nếu không nhờ Diệp Ấn Dương kịp thời giữ lại, chưa biết hậu quả sẽ tới đâu.
Chương Như ngông thì ngông thật, nhưng cũng không phải người không hiểu lý lẽ: "Xin lỗi chị Quách Tuệ, em gây phiền phức cho chị rồi." Nhưng mà không hề hối hận vì đã đánh tên cặn bã kia, lần sau có cơ hội vẫn đập tiếp!
Quách Tuệ nhìn thấu hết tâm tư của cô, chị chỉ thở dài: "Thôi, bình tĩnh lại đã, em về nhà nghỉ ngơi đi."
Chương Như gật đầu: "Có việc gì thì gọi cho em nhé." Đứng dậy rồi mới chợt nhớ kẹo mừng còn chưa phát hết: "Phòng Thư ký Tổng giám đốc với phòng Pháp vụ em chưa phát kẹo, hội Mạnh Trân Trân bảo sẽ tự tới lấy, có gì lúc ấy chị đưa bọn họ giúp em nhé, để ở trong ngăn tủ của em ạ."
Quách Tuệ bị chọc cười: "Được rồi, về đi." Ai thèm quan tâm kẹo mừng của cô nữa, giờ chắc cả công ty đều đang tám chuyện cô đánh người rồi.
Thấy chị cười, Chương Như cũng cười theo: "À đúng rồi, set trà Tết Đoan Ngọ chắc chiều nay sẽ gửi tới, có gì chị gọi người nhận giúp em nhé, em đi đây~" Nói rồi cô vác túi bước đi ung dung, không quên kéo luôn Văn Hòa theo, chở cô ấy đi dọn nhà.
Văn Hòa mới vào công ty không lâu đã sống chung với Dương Vũ. Đồ đạc không nhiều nhưng một chuyến xe của Chương Như cũng chở không xuể, thế là cô gọi cho Giai Giai đến giúp.
Giai Giai đi dép lê lạch bạch chạy tới, nghe xong đầu đuôi câu chuyện liền nhìn Chương Như bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Trên mạng có câu "dễ thương nhưng không có não", cô nàng cảm thấy Chương Như đôi khi đúng là mất não thật: "Mày tỉnh táo chút được không? Mày họ Chương chứ có phải họ Ái Tân Giác La đâu, trong tay cũng đâu có đường chỉ tay thông thiên, suốt ngày xông pha như thế sớm muộn gì cũng bị chém."
"Cưng câm miệng cho chị." Chương Như đá cô nàng một cái, "Qua đây khuân thùng đi."
"Việc tốt chẳng bao giờ nhớ đến tao, khổ sai lại lôi tao tới." Giai Giai miệng thì oán trách nhưng vẫn lết qua khuân đồ. Lúc chuyển xong đồ tới nhà Chương Như, cô nàng bỗng thấy móng tay Chương Như sứt một miếng: "Ơ, charm móng này của mày đâu rồi?"
"Hả?" Lúc này Chương Như mới phát hiện hạt đá hình nơ trên móng tay biến mất, chắc là bị rớt lúc cô đánh Dương Vũ: "Đánh rơi rồi."
"Tên đó còn dám đánh trả á? Dám động tay với mày?" Mắt Giai Giai trợn tròn: "Rác rưởi! Mày đợi đấy, tao gọi Đỗ Tuấn tới, bọn mình đi đập hắn một trận!" Nói xong cô nàng vừa chửi vừa gọi điện.
Đỗ Tuấn nghe xong thì lại gọi cho Diệp Ấn Dương: "Sao thế, đánh nhau à?"
Diệp Ấn Dương nói không tính là đánh nhau: "Cô ấy đơn phương ra tay." Chương Như chẳng hề bị thiệt, thực sự cho Dương Vũ một trận, sau cổ anh ta còn hằn mấy vết bầm tím do bị cào. Nếu ly cà phê kia không đựng trong cốc giấy thì chắc đầu anh ta cũng bị bỏng rồi.
"Ghê thật." Nói đánh là đánh liền, tính tình chẳng khác gì gái ngông trong phim Hồng Kông, Đỗ Tuấn cũng hiếm thấy người nào hung hãn như thế: "Thế tên kia cứ nhẫn nhịn vậy à? Không định báo cảnh sát sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!