Chương 68: Ngoại truyện 5: Hoa cưới

Thiệp mời cưới của Phùng Thiền được gửi cho rất nhiều người, Chương Như không chỉ nhận được mà còn được mời làm phù dâu.

Tối hôm đó bọn họ hẹn nhau đi ăn, Chương Như thắc mắc: "Cô không có chị em gì hay sao?"

"Có chứ, nhưng mấy chị em họ của tôi đều đã kết hôn hết rồi, đứa em họ đang học cấp hai còn nhỏ quá, làm sao hiểu mấy chuyện này?" Phùng Thiền nhìn chằm chằm Chương Như: "Chẳng phải cô có kinh nghiệm rồi à?"

Đúng là như thế, lúc Giai Giai kết hôn, Chương Như dẫn đầu trêu chọc đám phù rể, lúc Tô Đình kết hôn cũng là cô dẫn đầu chặn cửa. Nghĩ lại thấy cũng không có gì không thể: "Được thôi, làm phù dâu thêm lần nữa cũng được."

Ai bảo nhân duyên tốt quá, làm phù dâu cũng thành thương hiệu nữa, Chương Như cười khúc khích. Phùng Thiền dặn cô phải dẫn theo Diệp Ấn Dương rồi hỏi: "Còn cô và sếp Diệp định khi nào?"

"Khi nào gì cơ?"

"Khi nào kết hôn chứ gì nữa, cô và sếp Diệp yêu nhau cũng lâu rồi mà?"

Chương Như sững người, tính thời gian thì quả thật đã hơn một năm, nhưng nói lâu thì cũng không hẳn: "Vội gì, cô kết hôn xong là bắt đầu thúc giục thế giới đẻ con đấy à?" Nói xong hút cạn ngụm trà chanh cuối cùng, sau đó cùng Phùng Thiền xem một bộ phim ở Hoa Đô Hội rồi mỗi người về một ngả.

Kỳ nghỉ ngắn vẫn chưa kết thúc, sáng hôm sau trên giường lại chỉ có một mình, nhưng vừa tỉnh dậy, Chương Như đã nhận được điện thoại của Diệp Ấn Dương, anh nói hôm nay sẽ về Quảng Châu.

"Anh bận xong rồi à?" Chương Như nằm trên giường, mũi hơi nghẹt.

Diệp Ấn Dương nghe thấy là biết cô lại bị viêm mũi: "Em thử loại gel mới xem, ở trong hộp thuốc trong bếp ấy."

"Phải về một chuyến để cất đồ."

Nghe giọng cô ủ rũ, Diệp Ấn Dương hỏi: "Tối nay ăn cơm cùng nhau nhé?"

"Tối nay ạ…" Bên kia đang ngập ngừng, bỗng vang lên một tiếng hét giận dữ: "Đồ phản chủ! Cưng dám cắn giày chị hả?!"

"Không! Hôm nay em nhất định phải dạy cho nó một bài học!" Chương Như tức giận đến nỗi hai mắt b*n r* lửa, cô quát nhóc Cá xa xả, nghi ngờ con mèo này có một đường chỉ tôm trên lưng, vừa điếc lại vừa mù: "Hãng Jimmy Choo hơn tám ngàn đấy, cưng đền nổi không!" Nói xong vứt điện thoại đi bắt mèo.

Trước khi điện thoại bị cúp, Diệp Ấn Dương nghe thấy một chút động tĩnh, anh mỉm cười, cô nàng này nuôi phải một con mèo hay nghịch, suốt ngày đánh nhau.

Hôm đó anh lên máy bay về Quảng Châu, đến xem sản phẩm ở dây chuyền sản xuất rồi về công ty cất đồ.

Trên đường đi, Diệp Ấn Dương nhận được điện thoại từ nhà, biết kỳ nghỉ mà con trai vẫn phải chạy việc bên ngoài, bọn họ khó tránh khỏi lo lắng.

Người làm cha biết con trai có tham vọng nhưng không muốn anh dùng sức khỏe để đánh đổi: "Bận thì bận nhưng vẫn phải nghỉ ngơi đủ, ăn cơm cũng phải đúng giờ." Trong lòng bác sĩ, không có gì quan trọng hơn sức khỏe.

Diệp Ấn Dương đáp: "Vâng, con sẽ chú ý."

Nói thêm vài câu, bố anh ở đầu dây bên kia ho khan một tiếng: "Đợi chút, để mẹ con nói vài câu đã."

Rất nhanh, ống nghe được chuyển qua, giọng mẹ anh – bà Phó Khiết vang lên, bà cũng hỏi thăm sức khỏe, sinh hoạt rồi hỏi đến Chương Như: "A Như đâu rồi?"

Sự thật là đang ở nhà đánh nhau với mèo, song Diệp Ấn Dương chỉ nói một nửa sự thật: "Ở nhà nghỉ ngơi ạ."

Phó Khiết dặn dò: "Con đừng chỉ lo công việc của mình, phải ở bên A Như nhiều hơn, có thời gian thì dẫn con bé về Bắc Kinh chơi vài ngày nhé."

Diệp Ấn Dương gật đầu: "Vâng."

Sự giao tiếp giữa hai mẹ con vẫn còn rất ít nhưng Chương Như đã trở thành chủ đề mới giữa bọn họ, nói thêm một hai câu, dần dần sự gượng gạo ban đầu đã trở nên tự nhiên hơn.

Trước khi cúp máy, Phó Khiết nhắc nhở anh: "Hôm nay sinh nhật, con dẫn A Như đi ăn món gì ngon nhé."

"Vâng ạ." Diệp Ấn Dương đáp lời bà: "Bố mẹ có thời gian thì qua đây chơi."

Cúp điện thoại, Diệp Ấn Dương bước qua văn phòng trống vắng để vào phòng mình.

Làm việc một lúc, mở điện thoại ra thấy Chương Như gửi ảnh, mũi đôi giày cao gót bị mèo cắn nát bét, cô gửi tin nhắn thoại không quên mắng mèo: "Tức chết đi được! Đôi này em mới đi có hai lần, còn định diện đi làm phù dâu nữa!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!