Chương 50: Bật cười

"Chị Như có bạn trai rồi sao?"

Người ta nếu như cực kỳ nổi tiếng vì một tính từ nào đó thì có thể được hình dung bằng chính tính từ ấy, ví dụ như "đẹp trai" để chỉ Ngô Ngạn Tổ, "ngầu" để chỉ Tạ Đình Phong, vậy thì từ "đê tiện" chắc chắn dành cho Vương Đông Ni.

Chương Như cảm thấy đến cả nhìn thôi cũng thấy bẩn mắt, cô khẽ đẩy Diệp Ấn Dương; "Anh qua chào hỏi gã đi." Nói đoạn chuẩn bị hạ ghế phụ xuống thấp, Diệp Ấn Dương lại trực tiếp chạy xe thẳng qua luôn, lúc đi ngang qua, Chương Như thoáng trông thấy bên cạnh Vương Đông Ni hình như có một cô gái, chỉ là bị gã ta che chắn gần hết chỉ thấy một góc váy.

"Anh không định qua chào hỏi Vương Đông Ni sao?" Chương Như hỏi.

"Anh ta sẽ tự tìm tới." Diệp Ấn Dương đỗ xe rồi chia sẻ mật khẩu căn hộ cho Chương Như, cả chìa khoá nhà cũng đưa cho cô: "Em lên trước đi, anh sẽ quay lại nhanh thôi."

"Dạ vâng." Anh đỗ xe ở vị trí khá khuất, không có đèn, Chương Như lặng lẽ mở cửa rồi đi dọc theo chân tường vào đơn nguyên chung cư sau đó vào thang máy.

Trước kia khi còn làm ở Hành chính, Chương Như chính là người phụ trách sắp xếp ký túc xá cho những quản lý cấp cao, ký túc xá của Diệp Ấn Dương do chính tay cô sắp xếp cho nên lúc này quen cửa quen nẻo tìm được đến nơi.

Có lẽ do không có ý định ở lại lâu nên bài trí của nơi này không có nhiều sự thay đổi, đồ đạc cũng không nhiều, chỉ có quần áo, đồ dùng sinh hoạt cơ bản, ngoài ban công có vài chậu cây xanh và túi đựng vợt cầu lông,…

[Ngô Ngạn Tổ.]

[Ồ, Ngô Ngạn Tổ đi Volvo hử?] Phương Bảo Châu gửi tới một bức ảnh, chụp không rõ nét lắm nhưng vẫn có thể nhận ra cô đang ngồi trên xe Diệp Ấn Dương.

"Cái đồ ngốc, có người bám theo cũng không biết." Phương Bảo Châu gửi voice chat cho cô để tiện bề châm chọc: "Ai mà giấu kín thế, không thể ra mắt được à?"

Trả lời tin nhắn xong, Chương Như tham quan phòng một lượt. Lúc tham quan tới phòng ngủ, Chương Như chợt nhớ đến cảnh tượng xấu hổ hồi ở Tây An, bỗng nghe thấy tiếng cửa mật mã vang lên, Diệp Ấn Dương đã trở lại.

"Chỉ chào hỏi một hai câu thôi." Diệp Ấn Dương mở tủ lạnh ra lấy nước cho cô, Chương Như lẽo đẽo theo anh, hỏi: "Nãy anh có nhìn thấy người kia không?"

"Ai?"

"Phụ nữ á." Chương Như nói: "Vương Đông Ni nãy ở cùng một cô gái."

Diệp Ấn Dương đóng tủ lạnh, vặn nắp chai nước rồi đưa cho cô: "Anh không để ý lắm."

Chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Chương Như cẩn thận nhớ lại, dần dần nghi ngờ bản thân nhìn nhầm: "Thế gã ta có nhìn thấy em không?"

"Anh không rõ lắm."

Chắc là không thấy nhỉ, Chương Như cảm thấy hơi khát, uống hết nửa chai nước rồi đi tới chỗ để vợt cầu lông của Diệp Ấn Dương: "Đỗ Tuấn nói anh chơi cầu lông từ nhỏ có đúng không ạ?"

"Hồi đi học anh từng tham gia đội tuyển, sau bài vở nặng quá nên không đi nữa, chỉ đánh chơi chơi với bạn bè thôi." Diệp Ấn Dương vào phòng ngủ một lúc, khi đi ra anh đưa cho Chương Như một chiếc hộp: "Em đeo thử xem?"

Đó là chiếc vòng cổ ngày trước anh từng tặng, Chương Như đột nhiên thấy hơi ngượng ngùng, "Em tưởng là anh mang đi trả rồi chứ." Rồi nhanh chóng mở hộp ra: "Anh đeo cho em đi."

Diệp Ấn Dương tháo chốt khoá rồi đeo lên cho cô, Chương Như kéo anh đến trước gương, qua một tấm gương, cô nhìn anh bằng ánh mắt long lanh, còn chớp chớp mắt hai cái: "Đẹp lắm lắm, em muốn đeo đi ngủ."

Điểm tốt của cô là gì cũng dám nói, Diệp Ấn Dương cũng nhìn vào trong gương, trêu cô: "Em đeo đi tắm trước đi."

Dính nước hả? Chương Như đột nhiên thấy hơi tiêng tiếc, cô v**t v* chiếc vòng cổ, chợt nhớ đến vụ trộm lần trước: "Ôi, cái vòng cổ kim cương đắt tiền của em bị trộm mất rồi, cầu cho hắn ta kiếp sau ăn mì tôm không có gói gia vị!" Mắng xong, trước mặt bỗng xuất hiện một chiếc hộp màu cam, Chương Như mở ra xem, bên trong là một chiếc túi LV Babylon.

"Ở đâu ra vậy anh?" Chương Như ngơ ngác sờ chiếc túi.

"Lần trước anh mua ở Thâm Quyến." Diệp Ấn Dương nhớ rõ cô từng đeo một chiếc túi như vậy.

Chương Như thật sự đã từng có một chiếc túi như thế này, cầm chiếc túi mới tinh trên tay, cô xoay người ôm chầm lấy Diệp Ấn Dương: "Anh hào phóng quá đi!" Nhưng mà cô thích lắm lắm, thích đến nỗi kéo anh xuống hôn mấy cái liền mới thôi: "Chúng mình đi tắm đi?" Cô cong môi quyến rũ.

Diệp Ấn Dương giả vờ: "Anh muốn nghỉ ngơi."

Haiz, dạo này anh vất vả quá mệt mỏi cũng là bình thường, Chương Như tỏ vẻ thấu hiểu: "Thế anh đi tắm rồi nghỉ ngơi sớm đi ạ." Nói thì nói thế nhưng Chương Như lại thấy hơi bất thường, tại hình như cô trông thấy anh vừa mới nhịn cười thì phải.

Diệp Ấn Dương nắm lấy bàn tay không chịu buông của cô: "Anh phải tắm như thế nào đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!