"Không sợ bị người ta phát hiện à?"
Chương Như nhìn qua mắt mèo khá lâu nhưng Diệp Ấn Dương cũng chẳng thúc giục, chỉ lẳng lặng đứng đợi ngoài cửa. Áo sơ mi xanh lam làm nổi bật làn da trắng, cặp kính gọng bạc khiến anh trông nhã nhặn và sạch sẽ, vẻ đẹp trai thư sinh bốn mắt điển hình.
Cuối cùng Chương Như không nhìn mắt mèo nữa mà mở cửa cho anh: "Anh vào bằng cách nào thế?" Chung cư này có cổng an ninh mà.
"Đúng lúc có người xuống lấy đồ ăn." Diệp Ấn Dương bước vào, Chương Như ngửi thấy mùi sữa tắm trên người anh: "Anh tắm rồi à?"
"Vừa tranh thủ về nhà một lúc." Diệp Ấn Dương liếc thấy cô đang cầm cây vợt cầu lông: "Em đang tập cầu à?"
"Một mình thì đánh với ai?" Chương Như đặt vợt về chỗ cũ.
"Có thể thử đánh với tường, một mình vẫn được." Diệp Ấn Dương vừa nói vừa liếc đống đồ ăn khô dành cho mèo chất đống trong phòng khách, ngẩng đầu nhìn nhóc Cá đang thu mình trên khung cửa đối diện, anh hỏi: "Vừa nãy em đang làm gì thế?"
"Cho nó uống thuốc đó, thằng nhóc chết tiệt này không chịu nuốt." Chương Như trừng mắt nhìn Cá, quan hệ đôi bên sắp đến bờ tan vỡ: "Không uống thuốc thì khỏi ăn luôn nhé!"
"Em thử nhét vào súp thưởng chưa?" Diệp Ấn Dương hỏi.
"Thử rồi." Chương Như từng nghiền thuốc trộn với đồ hộp, kết quả nhóc Cá không thèm động đến món đó luôn.
"Thuốc đâu em?"
"Anh cho nó uống giúp em ạ?"
"Để anh thử xem."
"Thâm Quyến." Diệp Ấn Dương lại hỏi cô: "Nghe nói bọn em sắp biểu diễn lại tiết mục lần trước vào hôm kỷ niệm hả?"
"Sao anh biết?"
"Thấy trong danh sách timeline chương trình."
"Ồ." Chương Như đoán chắc bọn họ có nhóm nội bộ các lãnh đạo riêng, mấy sự kiện lớn như thế này họ luôn nắm được thông tin trước.
Có lẽ vì thấy hai người đang nói chuyện nên cuối cùng nhóc Cá cũng chịu nhảy xuống lén đi uống nước, quay đầu lại phát hiện món đồ chơi yêu thích của mình bị Diệp Ấn Dương đặt cạnh túi laptop.
Nó liếc nhìn Chương Như đang mải nói chuyện với Diệp Ấn Dương rồi thừa cơ bò lên sofa, vừa định tha về ổ thì bị anh một tay tóm gọn.
Một tiếng mèo kêu ngắn ngủn vang lên, Diệp Ấn Dương giữ đầu nó khẽ ngửa ra sau, sau đó nhét viên thuốc vào mép miệng rồi vuốt dọc cổ họng. Bất ngờ bị đánh úp, mèo ta phải nuốt trọn viên thuốc.
Mèo cảnh giác cao, chỉ có thể chớp thời cơ lúc nó chưa kịp chuẩn bị: "Khi nào cần vẫn nên dùng chút thủ đoạn." Diệp Ấn Dương buông nhóc Cá ra rồi đứng dậy đi rửa tay, "Chúng ta nói chuyện tối qua đi."
"Chuyện gì ạ?" Rốt cuộc cũng vào chủ đề chính, nghe anh hỏi vậy Chương Như lập tức nghĩ đến Hoàng Gia Đào, lí nhí nói: "Em với anh ta chia tay lâu rồi, em không hề chủ động liên lạc với anh ta."
"Anh không hỏi chuyện đó." Diệp Ấn Dương ngồi xuống cạnh cô không xa, giọng nghiêm túc: "Em chỉ không muốn kết hôn chứ không bài xích việc yêu đương hẹn hò đúng không?"
"Em đang trả lời tin nhắn." Chương Như rút điện thoại về: "Chuyện công việc ạ, anh chờ em tí." Văn Hòa đang hỏi về chuyện bánh ú, cô muốn trả lời sớm chút.
Trả lời một tin nhắn cũng chỉ mất vài phút, trả lời xong ngẩng đầu lên, Chương Như thấy Diệp Ấn Dương vẫn ngồi đó điềm đạm chờ cô, khuôn mặt ôn hòa khác hẳn tối qua.
Chương Như nhìn anh, thầm nghĩ quả thật ba mươi mấy tuổi cũng đã đến tuổi lập gia đình rồi. Nhưng Đỗ Tuấn lớn hơn anh vài tuổi chỉ vừa mới cưới thôi mà, Chương Như nghĩ mãi không thông: "Gia đình anh giục ghê lắm ạ?" Cô chợt nhớ ra anh từng nói đi xem mắt, còn có một cô bạn gái cũ suýt thì kết hôn nữa: "Nhà em thì chưa giục em bao giờ, bản thân em cũng… chưa nghĩ đến chuyện đó."
"Quả thực có giục, bọn họ tương đối quan tâm đến chuyện riêng của anh." Diệp Ấn Dương thẳng thắn, "Nhưng anh cũng không thể tùy tiện kéo một ai đó để kết hôn, như thế thiếu trách nhiệm với cả hai."
"Tùy tiện kéo một người á?" Chương Như trừng mắt nhìn anh, cô là người anh có thể tuỳ tiện kéo sao?
Cô thật sự dễ nổi đóa, Diệp Ấn Dương bật cười, Chương Như giận dỗi: "Anh cười cái gì?"
"Không có gì." Diệp Ấn Dương duỗi tay kéo cô lại gần, nhẹ nhàng ôm lấy vai cô: "Anh vẫn hy vọng chúng ta xác định mối quan hệ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!