"Vậy anh đến tìm em."
Đoạn đường này bình thường vẫn có xe chạy nhưng không hiểu sao hôm nay vắng tanh, chắc do lúc này đã khuya.
Tính năng cách âm của Volvo thật sự không có gì để chê, chỉ là Chương Như vốn cứng đầu, tự nhiên bị hôn bất ngờ như vậy khiến đầu cô như nổ tung, cô bật ra vài âm thanh giãy giụa: "….. Anh làm gì vậy?" Bị khùng hay gì, vừa nãy còn lạnh lùng như thế bây giờ lại hôn cô.
Nhiệt độ trong xe dần tăng cao, âm thanh ướt át khiến người ta nghe mà không khỏi đỏ mặt, Chương Như cào lên lưng anh: "Anh điên à…" Rồi nắm tóc anh: "Buông ra…" Cuối cùng giật phăng mắt kính của anh, gọng kính bị bẻ gãy, rốt cuộc Diệp Ấn Dương mới chịu lui ra.
Hai mắt Chương Như như muốn bốc hoả: "Anh có ý gì?!" Không nói không rằng tự nhiên hôn người ta!
Phần gọng kính bị gãy rơi xuống dưới chân, Diệp Ấn Dương dứt khoát tháo hẳn kính luôn, đương lúc Chương Như chuẩn bị nổi khùng, anh lại giơ tay giữ lấy gáy cô rồi hôn cô lần nữa. Chương Như đẩy anh ra: "Anh tránh ra Diệp…" Diệp Ấn Dương cạy mở môi Chương Như rồi c**n l** đ** l*** cô, hai người đại chiến kịch liệt cho đến khi Chương Như chịu thua, dựa vào lòng anh th* d*c: "Em bỏ cuộc… không khí…"
"Chẳng phải kỹ thuật hôn của em rất điêu luyện hay sao?" Diệp Ấn Dương chỉ cho cô nghỉ ngơi hai giây rồi lại tiếp tục ngậm lấy môi dưới của cô. Ban đầu Chương Như còn giãy giụa, sau đó bị hôn đến nỗi chẳng còn đủ sức mà kêu, chỉ có thể phát ra âm thanh đứt quãng: "Chỗ này là ngoài đường mà…"
Mãi đến khi trời đất tối sầm, rốt cuộc nụ hôn này mới kết thúc.
Diệp Ấn Dương dừng xe dưới khu nhà của cô, lúc đi thang máy lên lầu vô tình đụng phải nhà hàng xóm trước từng bị lạc mất mèo, nhìn thấy hai người, người hàng xóm hỏi: "Về muộn thế?"
"Tăng ca nên muộn." Chương Như đáp.
"Ồ, tăng ca vất vả vậy sao?" Hàng xóm trò chuyện vài câu với Chương Như, dần dần phát hiện cô hơi mất tự nhiên, lúc này mới phát hiện hai người đang nắm tay nhưng thực chất là Diệp Ấn Dương dùng sức giữ chặt lấy tay Chương Như, hơn nữa sắc mặt Diệp Ấn Dương không còn ôn hoà như lần trước, cả đoạn đường không lên tiếng câu nào.
Thang máy lên đến nơi, đoán là hai người này đang giận dỗi nhau nên cửa vừa mở người hàng xóm liền chạy đi mất, sợ va phải cảnh tượng cãi nhau xấu hổ của đôi tình nhân.
Chương Như đưa mắt nhìn Diệp Ấn Dương, kính của anh bị gãy nên không thể đeo tiếp được nữa, may là trên xe vẫn còn một cặp kính dự phòng. Chiếc kính này có kiểu dáng một nửa là khung một nửa không, đeo vào trông vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa suốt dọc đường anh không nói năng gì khiến cô cảm thấy hơi lạnh lùng.
Chẳng hiểu kiểu gì, Chương Như đá đá giày anh một cái: "Nè, anh nuốt phải thuốc nổ đấy à?"
Diệp Ấn Dương rũ mắt nhìn cô, tầm mắt xuyên qua mắt kính như muốn nhìn xuyên qua cả người cô vậy, Chương Như bị nhìn mà lòng bồn chồn, né tránh ánh mắt anh cúi đầu nhập mật mã.
Sau vài tiếng "Tích", cửa mở ra, Chương Như lập tức bị anh ấn vào sau cửa tiếp tục hôn.
Âm thanh đồng hồ của Diệp Ấn Dương đập vào cánh cửa có hơi nặng, mu bàn tay của Chương Như cũng bị ấn lên cửa, cô bị anh hôn đến mụ mị. Hơn nữa anh còn vừa hôn vừa dùng đôi bàn tay được cắt tỉa gọn gàng v**t v* cô từng cái từng cái một, lực độ vừa phải không nặng không nhẹ.
"Anh làm gì vậy?" Chương Như cảm giác từng khớp ngón tay anh như muốn tiến sâu vào da thịt mình. Lát sau anh ngẩng đầu lên: "Chương Như, hẹn hò yêu đương khó vậy sao em?"
"Điều khó khăn là chuyện yêu đương ư?" Rõ ràng là tại anh gấp gáp như tên cuồng kết hôn vậy!
Chương Như muốn đáp như thế nhưng anh lại bắt đầu v**t v* khuôn mặt cô, ngón tay cái hơi dùng sức ấn lên khoé môi, sau đó ngón tay thon dài bắt lấy vòng cổ của cô, Chương Như nhắc nhở: "Vòng cổ của em đắt lắm đấy, chỉ còn mỗi cái này thôi, anh đừng…" Không chờ cô nói hết câu, Diệp Ấn Dương dùng đầu gối chống đỡ cho cô rồi lập tức đi vào, Chương Như vừa sợ vừa ngạc nhiên vì không ngờ anh lại mạnh bạo như vậy, hai người giao hoà như một thể, sâu đến nỗi không thốt nên lời.
Đèn vẫn chưa bật, bầu không khí mỗi lúc một ẩm ướt, Chương Như bị Diệp Ấn Dương đùa giỡn một hồi lâu, anh thật sự không phải người, ngoài hơi thở có vẻ hơi nặng nề ra trông anh chẳng khác gì bình thường cả.
Lòng bàn tay Diệp Ấn Dương trượt xuống bế thốc cô lên, thỉnh thoảng lại hôn cô, một nụ hôn vô cùng mạnh mẽ, anh còn nói: "Em khóc không xinh đâu."
Diệp Ấn Dương không nói gì.
Làm ở sau cửa một hồi rồi trở lại phòng, Chương Như ôm gối đầu co một chân trước ngực, ánh mắt hãy còn phập phồng theo từng hơi thở gấp của Diệp Ấn Dương. Cô nghĩ không ngờ anh cũng có lúc bộc phát đến thế, vừa tức giận lại vừa dữ dội. Nghĩ một hồi, cô hỏi: "Có phải anh vẫn luôn theo dõi em không?"
Diệp Ấn Dương giữ lấy mạch đập hơi nhảy lên dưới cổ tay cô rồi vùi đầu thở gấp nơi đỉnh đồi xinh đẹp. Chương Như từ sợ hãi dần trở nên ướt đẫm, khoé môi vô thức cong lên, không biết người này tự dưng tức giận điều gì nhưng lúc này cô chỉ có thể đón nhận.
Rong ruổi cho đến khi l*n đ*nh, anh siết chặt hai bên eo Chương Như đến nỗi tay cũng nổi gân, cô vươn tay câu lấy cổ anh: "…" Hoàn toàn không còn sức thốt nên lời.
Sau một hồi mất ý thức, Chương Như ngẩn người nhìn chằm chằm trần nhà một lúc rồi bò dậy vào toilet.
Đứng trong WC, đột nhiên cô thấy hơi thẹn thùng, rõ ràng đang ở trong chính căn nhà của mình mà lại phải lót giấy xuống bồn cầu vì không muốn Diệp Ấn Dương bên ngoài nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Nếu là 10 năm hay 20 năm trước chắc chắn Chương Như không bao giờ làm như vậy, cô cảm giác mình thật sự sợ Diệp Ấn Dương rồi, đột nhiên bị anh tấn công mạnh mẽ như vậy.
Đi vệ sinh xong, Chương Như mở vòi hoa sen lên tắm, nhiệt độ chỉnh xuống mức lạnh khiến tinh thần cũng chậm rãi quay về. Thay quần áo xong trở về phòng, Chương Như ngồi xuống giường quan sát Diệp Ấn Dương, đúng lúc anh mở mắt ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!