Chương 47: Nghẹn chết anh đi

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Hôn em một cái đi."

"Phải." Diệp Ấn Dương không phủ nhận điều đó. 

Người thích Chương Như rất nhiều, người nhanh chóng đáp lại cũng không ít nhưng chỉ có Diệp Ấn Dương mới khiến tim cô khẽ rung lên một nhịp như thế này, đến nỗi mặt cũng đỏ lên. 

Anh đứng đó, sau cơn mưa tóc vẫn còn hơi ẩm, mặt cũng vương chút hơi nước, khăn lau vắt trên cổ như vừa mới tắm xong, cả người toát lên vẻ kiềm chế vậy mà lại thẳng thắn nói thích cô. 

Khăn giấy trong tay bị Chương Như bóp nhăn nhúm, cô bước tới trước mặt Diệp Ấn Dương, hai mũi giày chạm nhau, Chương Như ngẩng đầu nhìn anh: "Vậy anh hôn em một cái đi." 

Chờ mãi mà Diệp Ấn Dương chẳng có chút phản ứng nào, còn thua cả nhóc Cá. Chương Như cúi đầu nhìn nhóc Cá đang giẫm lên chân mình rồi ngẩng lên hỏi DIệp Ấn Dương: "Thế ý anh là sao?" 

Diệp Ấn Dương bình tĩnh đáp: "Suy nghĩ của anh chưa từng thay đổi, quan trọng là ở em." 

Không thay đổi? Chương Như cảm thấy to hết cả đầu: "Kết hôn hay không quan trọng đến thế sao?" 

"Đó là ranh giới giữa nghiêm túc và không nghiêm túc." 

Chương Như nghĩ trí thông minh cả đời này của Diệp Ấn Dương chắc dùng hết cho công việc rồi. Hôm sau cô cùng Giai Giai đưa nhóc Cá đi bệnh viện kiểm tra. Giai Giai đang ngắm bộ nail mới làm, nghe xong nghĩ chẳng buồn nghĩ liền châm chọc bọn họ một người chẳng nghiêm túc chút nào, một người lại quá mức nghiêm túc.

Ngắm nail xong, Giai Giai nhìn thấy một người mặc áo blouse trắng đi ra, bèn hất tay Chương Như: "Lão Uông!" Người đến là Uông Đạt Phú. 

"Chị dâu." Uông Đạt Phú cũng bước tới chào hỏi. 

Nghe cách xưng hô này, Chương Như liếc Giai Giai một cái. Uông Đạt Phú lớn hơn bọn họ gần chục tuổi, làm vợ người ta rồi nên cách xưng hô cũng tự động thăng cấp theo Đỗ Tuấn luôn. 

"Không sao, chỉ bị ngoại thương thôi." Uông Đạt Phú tự mình kiểm tra: "Không cần lo, sát trùng rồi bôi thuốc là được, về nhà nhớ chăm sóc cẩn thận nhé." 

Đơn giản vậy sao? Chương Như nhớ đến lời Giai Giai nói, do dự hỏi: "Nó có… bị mấy con mèo đực khác bắt nạt không?" 

Từ ngữ cũng khá uyển chuyển nhưng Uông Đạt Phú nghe cái hiểu ngay, suýt thì bật cười thành tiếng: "Nhìn vết thương xem ra có đánh nhau, chắc va chạm với bọn mèo hoang, ngoài ra những cái khác đều bình thường, có lẽ chỉ bị hoảng thôi." 

"Thế thì tốt quá." Chương Như thở phào, dắt nhóc Cá định đi thanh toán, Uông Đạt Phú khoát tay: "Chuyện nhỏ thôi, không cần khách sáo." Nói xong xem đồng hồ rồi lên tầng làm phẫu thuật. 

Sau khi kết thúc ca phẫu thuật, anh ta gọi điện cho Diệp Ấn Dương hỏi thăm giá cả của một dòng máy DR. Diệp Ấn Dương xem bảng linh kiện rồi đáp: "Không ổn lắm đâu, công suất ống phát thấp, sau này bảo dưỡng thay thế khá phiền, khó mà tính được chi phí ngầm." 

Là người làm trong ngành thiết bị y tế bao năm nay, Diệp Ấn Dương tương đối am hiểu về máy móc. Uông Đạt Phú không cần nghĩ thêm: "Vậy cậu xem giúp tôi thêm hai mẫu khác rồi chọn một mẫu vậy. Bên Bắc Kinh cũng chuẩn bị đổi luôn." 

Nói chuyện công việc xong, Uông Đạt Phú nhắc đến Chương Như, Diệp Ấn Dương hỏi: "Mèo của cô ấy không sao chứ?" 

"Cậu muốn hỏi mèo hay hỏi người?" 

Ở đầu dây bên kia, Diệp Ấn Dương im lặng vài giây. 

Uông Đạt Phú chỉ cười chứ không nói thêm. Là bạn bè lâu năm, anh ta hiểu rõ Diệp Ấn Dương là người như thế nào, lý trí, khiêm tốn, truyền thống, có nguyên tắc và coi trọng gia đình. Người ta có câu "chủ nghĩa lâu dài trong thời đại tốc độ" chắc là để ám chỉ kiểu người như Diệp Ấn Dương.

Đến ngày đi làm lại, tuần mới tâm trạng mới. 

Trong công việc, Chương Như không hề qua loa chút nào, lúc đối mặt với Diệp Ấn Dương cũng không né tránh, cần gọi tổng giám đốc Diệp thì gọi, nhưng ngoài công việc cô chỉ coi anh như không khí, cùng lắm là mỉm cười xã giao. 

Sắp đến lễ kỷ niệm công ty, buổi trưa Mạnh Trân Trân hẹn cô đi ăn trưa, ăn xong mới lộ ý đồ thật sự, cô nàng muốn cô diễn lại tiết mục hôm Year End Party. 

Khoé mắt Chương Như giật giật: "Cô nghiêm túc đấy à?" Tiệc cuối năm chỉ toàn người trong công ty nhưng lễ kỷ niệm thì có rất nhiều khách mời, cô thấy hơi lúng túng: "Không ổn lắm thì phải? Bọn tôi chỉ biểu diễn mua vui cho nội bộ thôi, biểu diễn trong lễ kỷ niệm thì liệu… có thích hợp không?" 

"Sao lại không thích hợp?" Mạnh Trân Trân khẳng định chắc nịch: "Chủ tịch có ấn tượng với cô lắm đấy, khen cô hát hay, biểu cảm thu hút lại còn biết khuấy động không khí nữa." 

Thu hút gì chứ… Chương Như chỉ thấy gian nan: "Sao cô không tìm mấy người bên Kinh doanh ấy, bọn họ mới cần xuất đầu lộ diện mà." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!