"Chờ một chút, anh đừng cử động."
"Tôi có tìm gì đâu?" Chương Như chối bay chối biến.
"Tôi nghĩ mình không nhìn nhầm đâu." Hôm nay Diệp Ấn Dương chẳng hề nể mặt: "Em vừa dựa vào tấm bình phong kia để tìm gì thế?"
"Không tìm gì cả." Bị anh nhìn chằm chằm, hơi thở của Chương Như bỗng rối loạn: "Tôi chỉ muốn tìm chỗ nào đó ngồi một lát thôi…"
"Vậy sao? Tôi còn tưởng em đang muốn tìm ai đó, hoặc tìm thứ gì đó nhỉ?" Diệp Ấn Dương thong thả đợi cô biện hộ rồi mới nói: "Vừa rồi tôi ra ngoài ăn với bạn, em từng gặp rồi, trong đám cưới của Đỗ Tuấn ấy." Anh đứng đó, giọng bình thản mà dứt khoát: "Nếu em đang muốn biết liệu tôi có gặp người phụ nữ nào khác không thì tôi có thể nói cho em biết, không có."
Diệp Ấn Dương nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh nhưng sâu lắng như mặt hồ tĩnh lặng, dường như đang phân biệt xem cô thật sự không hiểu hay chỉ giả vờ. Càng nhìn, anh càng cảm thấy cô là một người mơ mơ hồ hồ nhưng cái miệng thì lại cực kỳ giỏi chọc người ta nổi nóng.
"Anh nói nhiều vậy vì muốn vào trong à?" Chương Như định mở cửa, nhưng nghĩ đến chuyện mình chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t dùng một lần liền khựng lại, không dám nhúc nhích.
May là Diệp Ấn Dương cũng chẳng có ý định bước vào thật, chỉ đưa áo cho cô rồi dặn: "Đóng cửa lại đi." Nói xong anh sải bước rời đi.
Chương Như chống tay lên tay nắm cửa ngẩn người một lúc. Đến khi anh đi rồi, cô mới nhận ra hình như bản thân thật sự để tâm đến chuyện bạn gái cũ của anh, tự hỏi liệu anh có đi ăn với cô ta không, hay có nhân dịp này để nối lại tình xưa không.
Cánh cửa chậm rãi khép lại, ánh mắt vừa rồi của Diệp Ấn Dương dường như vẫn còn đọng lại, xuyên thấu đến nỗi khiến cổ tay cô run nhẹ.
***
Hôm sau có buổi thuyết trình tuyển sinh ở trường đại học. Mặc dù khác thành phố nhưng bầu không khí vẫn y như lần trước. Diệp Ấn Dương phát huy ổn định, vẫn giữ phong thái thong dong hiền hoà, chỉ khác là lần này anh bận rộn hơn, buổi nói chuyện kết thúc là phải bay ngay đến nơi kế tiếp.
Tóc của nhóc Tóc Xoăn nay đã dài hơn, trên đầu buộc hai búi tròn như Na Tra phiên bản nhí, vừa rút ti giả ra là ngồi chễm chệ trên ghế ăn gặm chân, bị mẹ ngăn lại thì gào khóc phản đối. Chương Như nhìn mãi vẫn không nhịn được cười: "Con bé này không biết giống ai thế nhỉ?"
"Giống cháu chứ ai." Bác gái cô ngồi cạnh bật cười. Hồi nhỏ Chương Như cũng thế, thậm chí còn dữ dằn hơn, suốt ngày phá phách: "Cái đầu sư tử trong từ đường mà cháu cũng đòi cắn hai phát nữa kìa."
"Không có, nhưng lần họp lớp trước đó có gặp, bị em đánh cho một trận." Chương Như vừa nhai lạc vừa hỏi lại: "Sao tự nhiên anh hỏi cậu ta làm gì?"
"Vừa gặp ngoài đường, giờ đi rồi." Lần này Chương Tuyết Dương không hề mắng tại sao cô lại đánh nhau mà chỉ hỏi cô đã thuê két an toàn ở ngân hàng chưa.
"Thuê rồi." Chương Như nói: "Giờ trong nhà không còn xu nào hết." Chỉ còn mỗi cái túi cô đang đeo đây thôi.
Ăn xong, Chương Như bảo mọi người về trước còn mình đi tìm quản lý nhà hàng là Đới Ngọc Lan để đặt bánh ú cho lễ Đoan Ngọ của công ty.
Vừa thấy cô, Đới Ngọc Lan liền cười nói: "Còn nhớ đến nơi này cơ à? Chị tưởng giờ chỉ biết mỗi chi nhánh mới thôi chứ."
"Tại bên kia gần nhà mà." Chương Như cười hì hì, vừa nói vừa nhìn ra quầy, đúng lúc Diệp Ấn Dương bước vào.
Thật là hiếm thấy, Chương Như vậy mà lại vô thức trốn ra sau lưng Đới Ngọc Lan. Bị cô húc một cái, Đới Ngọc Lan suýt thì làm rơi bộ đàm: "Ô con bé này, trốn chủ nợ à?"
Ờ đúng ha, cô trốn làm gì nhỉ? Cô đâu nợ anh đồng nào, đến cả sợi dây chuyền còn chưa nhận cơ mà! Chương Như hắng giọng, lớn tiếng chào: "Tổng giám đốc Diệp đến uống trà à, sao muộn thế?"
"Vừa mới về." Diệp Ấn Dương đáp, giọng anh hơi khàn, sắc mặt có vẻ mệt mỏi.
Ngoài trời mưa lất phất, tóc anh ướt đẫm, giọt nước nhỏ từ mái tóc rớt xuống vai. Chương Như không nhịn được hỏi: "Anh không mang ô à?"
Hôm nay Diệp Ấn Dương lái xe tới: "Xe không vào được, mà bãi xe thì hết chỗ rồi." Anh nhận khăn giấy cô đưa để lau tóc: "Em muốn qua kia ngồi một lát không?"
Cô ngập ngừng thấy rõ, Diệp Ấn Dương cũng chẳng ép, dường như chỉ thuận miệng nói vậy thôi: "Vậy tôi qua đó nhé."
"Vâng." Chương Như nhìn theo anh rời đi, Đới Ngọc Lan ghé lại hỏi nhỏ: "Đồng nghiệp à?"
"Sếp em."
"Ồ, chỉ là sếp thôi á?" Đới Ngọc Lan cười gian, ánh mắt tinh tường: "Em tính gạt chị đấy hả?"
"Có cần tự ti vậy không?" Đới Ngọc Lan lắc đầu: "Em cũng có kém gì đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!