Chương 43: Ướt át lấp lánh

"Tôi hỏi cậu, cậu thích cô ta đúng không?"

Cùng làm chung một công ty, kiểu gì cũng đụng mặt.

Sáng hôm sau, Chương Như bỗng phát huy vượt mức bình thường, thật sự đỗ được xe song song vào chỗ đậu, có xíu đó thôi cũng đủ khiến cô muốn khoe khoang một phen, nên vừa vào trong thang máy, cô liền giơ điện thoại định chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè. Ai ngờ vừa đánh mắt sang đã thấy Diệp Ấn Dương.

Anh đi đến ngay lúc cửa thang máy mở ra, hai người một trước một sau bước vào. Lên đến tầng một lại có mấy đồng nghiệp khác đi vào.

"Chào buổi sáng tổng giám đốc Diệp." Kim Linh là người chào đầu tiên, Diệp Ấn Dương khẽ gật đầu, không nói gì.

Hôm nay Kim Linh mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, lúc bước vào thang máy như mang theo một làn gió mát, cô bé hỏi: "Tổng giám đốc Diệp đỡ cảm chưa ạ?"

Câu hỏi đó nhắc nhở Vệ Tiểu Ba: "Hôm qua sếp Diệp đi bệnh viện, chắc là đỡ hơn rồi ạ?"

"Đỡ rồi, cảm ơn mọi người." Giọng anh vẫn hơi khàn, chắc cổ họng còn đau. Sau đó Diệp Ấn Dương không nói thêm nữa, thang máy đến tầng năm anh liền bước ra. Lúc này Chương Như mới chợt nhận ra cả buổi chiều hôm qua anh không ở công ty, hóa ra là đi khám bệnh thật.

Buổi sáng không có nhiều việc, Chương Như tranh thủ ghé qua phòng Nhân sự, lúc quay về thì thấy Phùng Thiền đang cúi đầu nghiên cứu gì đó ở trên bàn, cô hỏi: "Cái gì đấy?"

"Móng tay cái à." Chương Như liếc mắt qua đã nhìn thấy, trên bàn làm việc của Phùng Thiền xuất hiện một mẩu móng tay cái bị cắt ra lại còn hơi ố vàng, chắc là của người nghiện hút thuốc nặng: "Ai mà mất nết thế không biết, cắt xong bị văng đến chỗ cô à?"

Phùng Thiền nghĩ một lát, vẻ mặt bỗng nhiên biến sắc: "Phùng Nguyên Hỉ!" Vừa nãy còn thấy anh ta ngồi đây cắt móng tay, hơn nữa anh ta cũng nghiện thuốc lá nặng: "Đúng là có bệnh, ghê chết đi được."

Cô ấy cẩn thận dùng khăn giấy gói lại, chuẩn bị ném vào thùng rác. Chương Như vừa uống nước vừa thuận miệng nói: "Có gì đâu, cô có thể đem móng tay đó đi làm xét nghiệm DNA thử xem, biết đâu xét nghiệm ra Phùng Nguyên Hỉ là cháu nội cô đấy… Vừa vặn trùng họ còn gì."

Thỉnh thoảng những phát ngôn của cô thật sự khiến người ta buồn cười, Phùng Thiền bị chọc cười: "Cô đừng có nói gở, còn lâu tôi mới muốn có đứa cháu kiểu này." Nói xong ném luôn vào thùng rác, trên mặt chỉ còn lại vẻ ghê tởm: "Nãy cô đến phòng Nhân sự làm gì thế?"

"Đi nghe sai vặt, nhận nhiệm vụ." Chương Như ngồi xuống chỗ của mình rồi cầm ly nước lên uống, ánh mắt lại lơ đãng nhìn về phía phòng Diệp Ấn Dương.

Bởi lần thuyết trình ở Thành Đô lần trước được phản hồi rất tốt nên Tào Ngật Sơn muốn cô liên hệ với Diệp Ấn Dương để sắp xếp lịch trình, lần hội tuyển mùa xuân sắp tới dự kiến sẽ lại để anh lên sân khấu, hơn nữa còn đặc biệt dặn là tháng Năm. Chương Như không ngốc, đại khái hiểu ra có lẽ chức vụ mới của Diệp Ấn Dương sẽ được bổ nhiệm trước tháng Năm. Nếu lần này anh đi thuyết trình cho hội tuyển chắc sẽ đi với tư cách VP bộ phận thu mua, sức ảnh hưởng sẽ càng lớn hơn.

Công tư phân minh, đã lĩnh lương thì phải làm việc, Chương Như uống nốt nửa cốc nước rồi đi gõ cửa phòng anh: "Tổng giám đốc Diệp."

Diệp Ấn Dương ngẩng đầu lên nhìn cô, Chương Như vừa bước vào đã trình bày công việc: "Các trường học phía bên kia đều sắp xếp vào tháng Năm, anh xem hôm nào tiện hơn?"

Diệp Ấn Dương hơi nhíu mày: "Có thể tôi sẽ không rảnh." Anh nghĩ một lúc rồi hỏi: "Hình như sắp tới còn có buổi tập huấn dã ngoại nhỉ?"

"Đúng vậy, nhưng vào tháng Tư."

"Để tôi xem lại rồi trả lời, bây giờ chưa xác định được." Diệp Ấn Dương lướt qua lịch trình trên máy tính, lịch trình dày đặc cả tháng, hơn nữa còn phải dự đám cưới của Đỗ Tuấn. Sau khi nhìn màn hình một lúc, anh hỏi cô về việc tìm trợ lý.

"Tôi đã lọc qua một số hồ sơ trực tuyến, cũng sàng lọc trong nội bộ rồi…" Chương Như kể ra vài cái tên, đều là những người làm việc cẩn thận, cuối cùng không quên xác nhận lại một lần nữa với anh: "Anh cần trợ lý thiên về nội vụ hay đối ngoại?" Cô muốn thu hẹp phạm vi sàng lọc, nếu cần người theo anh ra ngoài dự tiệc thì phải biết uống rượu, ngoại hình cũng quan trọng: "Anh có yêu cầu gì về hình tượng không?" Chương Như trực tiếp hỏi.

Diệp Ấn Dương dựa lưng vào ghế, nghiêng đầu ho khẽ hai tiếng: "Nếu tuyển bên ngoài, ưu tiên người am hiểu lễ nghi thương vụ; còn nếu tuyển nội bộ thì chỉ cần phù hợp là có thể đào tạo."

Tức là muốn tuyển người có thể vào việc ngay, khác nhau là nếu tuyển ngoài thì có thể lập tức san sẻ công việc xã giao với anh còn nếu tuyển nội bộ thì có thể nhanh chóng giao việc trong phòng ban.

Chương Như hiểu ý anh: "Được, vậy tôi sẽ hẹn vài người đến nói chuyện trước xem ngoài công ty có ai phù hợp không." Ngập ngừng một chút, cô đề nghị: "Thực ra tôi thấy trong phòng Thu mua cũng có vài người rất muốn làm trợ lý cho anh, hay là chúng ta nhân cơ hội này tổ chức một buổi tuyển chọn nho nhỏ?"

"Được, em sắp xếp đi. Giới hạn trong bộ phận thôi." Diệp Ấn Dương chỉ trả lời một câu như vậy rồi không thêm gì nữa.

Cổ họng Chương Như hơi ngứa, cô mấp máy môi, song cuối cùng chỉ gật đầu, quay người định đi ra thì nghe thấy anh gọi lại.

"Sao vậy, tổng giám đốc Diệp?" Lúc thốt ra câu hỏi này Chương Như thấy có hơi khó khăn, thật ra ngay từ lúc bước vào, cô đã rất muốn hỏi có phải hôm qua anh bị sốt không nhưng bầu không khí giữa hai người giờ lại trở nên xa lạ vô cùng, dường như khoảng cách cũng ngày một xa, cho nên cô không thốt ra nổi.

Diệp Ấn Dương nhìn cô: "Buổi tập huấn dã ngoại chắc sẽ hơi vất vả. Trước đó em có thể sắp xếp một buổi team building nhẹ nhàng hơn."

"Vâng." Cô ghi chép lại rồi hỏi thêm: "Còn gì khác không ạ?"

Điện thoại chợt đổ chuông, Diệp Ấn Dương cầm lên: "Hết rồi, em làm việc tiếp đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!