Chương 42: Anh chỉ ra ngoài với bạn gái thôi

"Vị đắng lan ra tận cổ họng."

Thế nào là "chơi bời linh tinh"? Diệp Ấn Dương còn tưởng mình nghe lầm, anh nhìn Chương Như: "Bạn giường?"

Cô hỏi lại một cách quá đỗi tự nhiên khiến Diệp Ấn Dương lâm vào trầm mặc: "Chương Như, anh cho rằng mối quan hệ của chúng ta là mối quan hệ nam nữ bình thường." Anh thử xác nhận.

Mối quan hệ nam nữ bình thường ư? Chương Như mờ mịt: "Ý anh là, hẹn hò ạ?" 

"Đương nhiên."

Trong đầu Chương Như như có một sợi dây thần kinh nhảy dựng lên một nhịp, cô khiếp sợ đến nỗi trợn tròn hai mắt: "Em đâu nói muốn hẹn hò với anh đâu?" Bạn trai hay là bạn giường, đương nhiên cô nhận thức được mà.

Diệp Ấn Dương thoáng khựng lại, lát sau anh nói: "Trước tiên em chỉnh lại quần áo đi đã." Nói rồi đưa nội y cho cô, sau đó dùng điều khiển từ xa đóng rèm lại, bản thân thì quay lưng đi nhìn đồng hồ, chỉ để lại cho cô một bóng lưng trầm mặc.

Diệp Ấn Dương không trả lời, Chương Như khẽ c*n m** d***: "Em có thể trốn trong phòng cũng được."

"Không cần." Lúc này Diệp Ấn Dương mới có chút phản ứng lại, anh quay đầu nhìn thẳng vào mắt Chương Như: "Em tìm một chỗ ngồi chơi, anh ra ngoài một lát." Nói xong cầm điện thoại mở cửa ra ngoài, cứ thế biến mất.

Đầu óc Chương Như trống rỗng, sau đó bắt đầu suy nghĩ lung tung, không biết anh đang làm gì ở ngoài kia… Bản thân thì vẫn đứng yên một chỗ không nhúc nhích, qua một lúc lâu, lâu đến nỗi hai chân mỏi nhừ đành phải ngồi xuống sofa. Cuối cùng sau một thời gian dài chờ đợi, tiếng mở cửa cũng vang lên, Diệp Ấn Dương đã trở về.

Hồi nãy có sáng đến mức này không nhỉ?

Diệp Ấn Dương bước tới giữa luồng sáng chói mắt ấy, cô nhìn ra sau lưng anh: "Ông bà anh về rồi à?"

"Ừ, về rồi." Diệp Ấn Dương lấy cớ là trong nhà vẫn còn bừa bộn, vật liệu xây dựng chưa dọn hết, mấy bóng đèn cũng bị cháy, sợ không an toàn nên đã tiễn ông bà xuống lầu để họ về Hải Châu trước.

"Không cần, để ở ngoài cũng chẳng ai động vào." Diệp Ấn Dương đi tới, dừng lại cách cô mấy bước rồi ngồi xuống chiếc sofa phụ: "Chúng ta nói chuyện chút đi."

Biểu cảm của anh nghiêm túc như đang mở họp, Chương Như cũng theo phản xạ ngồi thẳng lưng: "Được thôi… Nói chuyện gì ạ?"

"Về mối quan hệ của chúng ta." Diệp Ấn Dương nhìn thẳng vào cô: "Anh nghĩ nhận thức về mối quan hệ giữa hai ta đang có vấn đề. Em thấy sao?"

Bị anh nhìn chằm chằm, Chương Như bắt đầu thấy bồn chồn: "… Em không biết nữa."

Diệp Ấn Dương không khó để nhận ra cô đang lảng tránh. Có lẽ do vẫn chưa hết cảm mạo nên cổ họng anh khô rát, anh khẽ hắng giọng, tìm cách diễn đạt chuẩn xác hơn: "Anh vẫn nghĩ chúng ta đang hẹn hò, một mối quan hệ nghiêm túc lấy kết hôn làm mục đích."

Hả? Chương Như giật bắn: "Hình như hơi nghiêm trọng quá rồi đó?" Vừa nghe đến hai chữ "kết hôn", Chương Như suýt bật khỏi sofa, đến đầu ngón chân cũng căng cứng.

Diệp Ấn Dương: "Anh cho rằng đó gọi là nghiêm túc, cũng là thái độ cơ bản nhất trong một mối quan hệ." Lấy kết hôn làm tiền đề, nghiêm túc cân nhắc tương lai của hai người, như thế gọi là nghiêm trọng sao?

"Tại sao lại không hợp?" Giọng Diệp Ấn Dương hơi trầm xuống.

"Dù sao em cũng chưa từng nghĩ tới…" Chương Như thật sự bị dọa, nói năng vấp váp: "Em… em chưa bao giờ có ý đó cả…" Quá đột ngột.

Cô cứ lẩm bẩm như thế, như thể vừa nghe được tin gì quá sức tưởng tượng.

Một lúc lâu sau, ánh mắt Diệp Ấn Dương nhìn cô dần trở nên phức tạp: "Vậy lúc em chạy đến Bắc Kinh tìm anh, là vì gì?"

Đi xa như thế, chẳng phải vì muốn ngủ với anh sao. Chương Như vốn tưởng mình đã thể hiện rõ ràng lắm rồi, thế mà giờ bị hỏi thẳng vậy lại thấy chột dạ.

Trước kia cô chưa bao giờ nghĩ mình là người phản ứng chậm, nhưng lúc này đây đầu óc cứ như bị nhồi bông, mười ngón tay vô thức cào lấy mép sofa, mí mắt phải giật giật liên hồi: "Em…"

Diệp Ấn Dương chờ câu trả lời ấy rất lâu. Nhớ lại khoảng thời gian hai người bên nhau, anh bỗng thấy mọi thứ thật khó hiểu: "Em sẽ đi hẹn hò với một người chỉ ngủ chung thôi sao?"

Câu này Chương Như trả lời được: "Anh đâu có bạn gái, ra ngoài chơi một chút thì có sao?"

Ánh mắt cô lúc này lại quá nghiêm túc, khiến Diệp Ấn Dương không biết nên bối rối hay là bất lực: "Anh chỉ ra ngoài với bạn gái thôi, em hiểu ý anh chứ?"

Một khoảng lặng đè nặng giữa hai người. Chương Như chẳng phản ứng gì, còn Diệp Ấn Dương dần dần hiểu ra, anh cứ tưởng mọi thứ tự nhiên mà thành nhưng hóa ra giữa họ chưa từng có một lời xác nhận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!