Chương 40: Không thể

"Quà cho bạn gái à?"

Hôm sau Chương Như cùng Giai Giai đi chọn váy cưới, vừa gặp mặt Giai Giai đã nhìn cô một lượt từ đầu đến chân: "Tối qua đi tắm trăng đấy à?"

Giai Giai khoanh tay đi vòng ra sau lưng cô, nhân lúc không chú ý liền ấn mạnh vào eo Chương Như một cái, Chương Như suýt thì kêu ra tiếng: "Tay mày bị ghẻ à?!"

"Còn bảo không có gì?" Giai Giai hừ mũi, lạnh giọng nói: "Chị em ta quen nhau bao nhiêu năm, tưởng làm chuyện xấu giấu được tao chắc, cái đồ ăn vụng này!"

"Thần kinh, ai ăn vụng?" Chương Như nghi Giai Giai bị rút mất não: "Mày thử bị người ta ấn vào eo xem có đau không?"

Giai Giai bán tín bán nghi, một lát sau sau lại nói: "Nghe nói đám cưới của Hoàng Gia Đào hoãn lại rồi đấy."

Cũng đúng thôi, Chương Như xưa nay luôn dứt khoát, trừ khi đối phương tự chuốc lấy nhục, còn không hôm nay chửi xong mai là cô quên sạch. Giai Giai ngẫm nghĩ: "Chắc có đứa nào lắm mồm kể chuyện hôm họp lớp cho bạn gái anh ta nghe nên hai người cãi nhau… Mày nói xem bọn họ còn kết hôn được không?"

"Quan tâm làm gì, sao mày không lo cho thân mình đi." Hôm nay Chương Như hơi mệt, đi dạo được một lúc là phải tìm ghế ngồi: "Đặt khách sạn chưa, chưa thì về đặt ở nhà hàng mới nhà tao ấy."

"Không thèm, tao muốn đặt khách sạn năm sao cơ. Với lại họ hàng của Đỗ Tuấn từ Bắc Kinh bay tới đây phải có chỗ ở, chia hai nơi phiền lắm." Giai Giai vừa nói vừa dạo quanh tiệm váy cưới, chọn mấy bộ đem đi thử.

Cô xoa xoa mũi, gửi tin nhắn hỏi anh đang làm gì. Diệp Ấn Dương trả lời bằng một tấm ảnh, hình như anh đang tham dự sự kiện ngành sản xuất gì gì đó, kiểu bán hàng ngoài trời.

Năm nay công việc của anh có sự thay đổi rõ rệt, anh thường xuyên phải đi xã giao mà lại là những cuộc xã giao ngoài phạm vi của bộ phận thu mua như hội thảo, diễn đàn, hiệp hội ngành nghề… Là một người bận rộn đúng nghĩa.

Diệp Ấn Dương: [Có uống một chút.]

[Ừm.] Chương Như ôm điện thoại nghĩ ngợi một lúc, sau đó cắn môi rồi gõ thêm một dòng.

Khi tin nhắn gửi đi, Diệp Ấn Dương vừa rời khỏi bục sự kiện. Bước xuống vài bậc thang, anh nhìn thấy tin nhắn của cô: [Chân mềm không?]

Chỉ ba chữ cũng đủ toát lên vẻ kiêu căng, lắm trò của Chương Như.

Lúc nào cô cũng dám nói thẳng ra như thế. Diệp Ấn Dương nhìn màn hình, đầu ngón tay khẽ chà nhẹ, dường như vẫn còn cảm nhận được cảm giác trơn mịn của lớp tất chân.

Anh vừa định trả lời thì có người đến chào hỏi, người tới là khách mời cùng sự kiện, có người trong ngành, có cả khách hàng và các nhà cung ứng cũ. Đều là dân làm thiết bị y tế, cùng giới cùng vòng xã giao nên gặp nhau thường xuyên.

Bọn họ trò chuyện xã giao vài câu, bàn về xu hướng thị trường, công nghệ và cả chính sách mới.

Ở đây có người làm vật tư y tế, có người tách ra khởi nghiệp, chuyển sang lĩnh vực thú y. Diệp Ấn Dương hỏi: "Bên cậu là đại lý hay tự nghiên cứu sản xuất?"

Người được hỏi ngày xưa từng hợp tác với anh, đáp mình đang làm đại lý phân phối: "Tự nghiên cứu thì cần vốn, cần môi trường. Bọn tôi làm đại lý thôi, chưa có điều kiện." Rồi hỏi: "Nghe nói ở Quảng Châu sếp Diệp phát triển tốt lắm phải không?"

"Cũng tạm."

"Thế định ở lại đây luôn à?"

Diệp Ấn Dương khẽ cười: "Ở đâu chẳng là ở, Quảng Châu cũng tốt mà."

Nói thì nói vậy chứ dân Bắc Kinh ít ai chịu ra ngoài lập nghiệp. Mấy người kia đánh hơi thấy anh có năng lực nên rôm rả tới bắt chuyện, mãi cho đến khi ban tổ chức mời lên chụp ảnh lưu niệm mới thôi.

Chụp xong, anh nhận được tin nhắn mới từ Chương Như: [Chân em thì mềm nhũn luôn, suýt không dậy nổi, còn mơ thấy tối qua hai đứa làm trong xe cả đêm~]

Diệp Ấn Dương như vẫn cảm nhận được đôi tay quấn quýt trong bóng tối cùng cái miệng không ngớt lời của cô. Ban đầu anh thấy hơi phiền thật nhưng nghe lâu lại cảm thấy người này từ trong ra ngoài đều toát lên nét hài hước khiến người ta chỉ muốn bật cười. Không phải kiểu nói đùa mà là cô thật lòng muốn nói chuyện với anh, thậm chí đôi lúc còn nghiêm túc đến đáng yêu.

Khóe môi Diệp Ấn Dương cong lên, anh trả lời: [Lần sau đi đánh cầu lông, rèn luyện thể lực chút.]

Đánh cầu lông còn có tác dụng này nữa hả?

Trong tiệm váy cưới, Chương Như hất cằm, không biết nên hiểu đây là trêu chọc hay là lời thật lòng. Cô cắn môi, định nhắn tiếp thì nghe thấy Giai Giai đang ở trong phòng thay đồ hét lên: "Ê con nhỏ khùng kia! Đưa tao cây son!"

"Son nào?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!