Chương 39: Mặc cho anh xem

"Mình về muộn một chút được không?"

Buổi họp đầu xuân cũng không dài lắm, chủ yếu để mọi người lấy lại tinh thần sau kỳ nghỉ Tết. Dù sao vẫn còn không ít người tâm hồn vẫn còn lơ lửng trên mây, chẳng hạn như Chương Như.

Hôm nay cô thu hoạch được kha khá, họp xong còn nhớ unbox mấy phong bao lì xì dài ngắn xanh đỏ đủ kiểu mình nhận được, tiền rải khắp mặt bàn làm việc. Trong nhóm chat công ty, tin nhắn liên tục nhảy ra, mọi người sôi nổi tám chuyện "lì xì mở bát" năm nay.

Điều khiến ai nấy bất ngờ là trong số các lãnh đạo, Chu Minh Sơ lại là người lì xì nhiều tiền nhất, nhưng vì anh ta vốn nổi tiếng lạnh lùng nên chẳng mấy ai dám mò tới chúc "Cung hỉ phát tài".

Mạnh Trân Trân là người đầu tiên hối hận: [Sớm biết anh ta lì xì khủng như thế, dù có phải lết mông tới tôi cũng phải đến chúc "phát tài phát lộc" hai lần!]

So ra da mặt của Chương Như dày hơn nhiều, gặp Chu Minh Sơ cô liền chúc Tết luôn. Lúc ấy chỉ nghĩ chúc cho có lệ, ai ngờ lại bốc trúng quả secret to nhất, sướng âm ỉ cả buổi: [Ôi sếp Chu đúng là đại gia ngầm.]

[Sếp nhà cô cũng giàu mà.] Mạnh Trân Trân cảm thấy Diệp Ấn Dương là người trầm ổn nhất, không keo kiệt mà cũng chẳng phung phí: [Tôi thấy hàng người trước cửa văn phòng anh ấy dài ngoằng, chắc phát không ít nhỉ.]

[Không sao, hai người đó kiểu gì cũng kiếm lại được, chút tiền đó ăn thua gì.] Mạnh Trân Trân nói bóng nói gió, Chương Như nghe hiểu nhưng cũng không tiện hỏi sâu.

Cô cúi đầu thu dọn đống bao lì xì, mơ hồ nghe thấy ai đó gọi "sếp Diệp". Nghiêng đầu nhìn qua, cô thấy Diệp Ấn Dương đang nói chuyện với đồng nghiệp. Có vẻ vừa từ Bắc xuống Nam nên anh vẫn chưa kịp thích nghi với thời tiết, anh cởi áo khoác chỉ mặc mỗi chiếc áo len cổ tròn, trông đơn giản mà gọn gàng.

Phùng Thiền chia cho Chương Như ít đồ ăn: "Hôm nay sếp Diệp ăn mặc cứ như ở nhà ý nhỉ, giống người đàn ông của gia đình quá."

"Kẹo m*t vị soda, của bên WW gửi qua." Phùng Thiền dúi luôn cả túi cho cô, tiện thể tám chuyện: "Cô nói xem, sếp Diệp thật sự chưa có bạn gái hở? Tôi nghe nói chủ tịch định giới thiệu đối tượng xem mắt cho anh ấy, không biết đã đi chưa nhỉ?"

"Chắc là đi rồi." Lâm Thông vừa bóc kẹo vừa chen vào: "Nghe bảo đối phương là một đại lý lớn của công ty mình đó. Mọi người còn nhớ cô Giang hôm Year End Party không? Cái người đeo đồng hồ Rolex, mặc váy trắng, chân dài miên man, xinh cực kỳ ấy."

Nhìn Lâm Thông khoa tay múa chân, nước miếng như sắp chảy cả ra, Phùng Thiền cười khì: "Nhớ chứ, cao ráo thon thả đúng gu cậu còn gì."

Bọn họ tám chuyện rôm rả còn Chương Như thì ngậm kẹo, đầu óc thả trôi theo mấy chuyện vụng trộm chẳng đứng đắn gì cho cam.

Cô nhớ lại mấy ngày "vụng trộm" ở Bắc Kinh, hai người đã cực kỳ ăn ý. Chỉ cần cô khoá màn hình điện thoại Diệp Ấn Dương lại rồi nhìn anh bằng ánh mắt đó, Diệp Ấn Dương liền hiểu hết, chuyện trên giường thì hợp nhau khỏi chê.

Hơn nữa cô cực kỳ thích anh khi ấy: có sức, có nhịp, có độ bền, cô hoàn toàn chịu được.

Chỉ là giờ ngồi đây trong văn phòng, anh lại đang nghiêm túc thuyết trình công việc, dáng vẻ điềm đạm ấy chẳng tài nào liên hệ nổi với người đàn ông từng khiến cô run rẩy dưới thân, lúc này đây tự dưng có một loại cảm giác ở chốn công cộng phải kiên quyết nghiêm túc.

Cuối cùng khi Diệp Ấn Dương nói xong, ánh mắt hai người thoáng chạm nhau. Chương Như vô thức m*t kẹo phát ra một tiếng "chụt" rồi giả vờ dụi mắt, quay người đi trước.

Lúc tan làm, cô ngồi ở chỗ của mình gửi vài tin nhắn sau đó mới đứng dậy vươn vai.

Phòng Thu mua đối diện với thang máy, Chương Như thấy Chu Minh Sơ và Văn Hoà một trước một sau đi đến. Nếu không có gì thay đổi, hai người chắc sẽ cùng vào chung thang máy, nhưng vừa thấy Chương Như, Văn Hoà thở phào một hơi như trút được gánh nặng, lập tức rẽ từ thang máy sang đây thuận thế tách khỏi hướng với Chu Minh Sơ.

"Chị Như." Văn Hoà xách túi đi thẳng tới bên này, đúng lúc chợt nhớ ra mang thứ này đến cho cô: "Em nghe bảo lọ xịt này trị viêm mũi tốt lắm, chị muốn dùng thử không?"

"Ở đâu ra thế?"

"Bên công ty dược khác tặng đấy, họ nói sản phẩm này bán chạy nhất."

"Thế để chị thử." Chương Như nhận lấy, tiện tay đưa cho cô ấy một chiếc kẹo: "Hôm nay không cần tăng ca à?"

"Không ạ."

"Vậy tối nay làm gì, đi đánh cầu hả?"

Văn Hoà lắc đầu: "Em hẹn hàng xóm ăn lẩu tại nhà, chị muốn đi cùng không?"

"Em sợ anh ta à?" Chương Như hỏi.

Sắc mặt Văn Hoà hơi tái: "Không ạ…"

"Thế thì đi thôi, chị đưa em về." Chương Như liếc tin nhắn Diệp Ấn Dương vừa gửi đến sau đó tắt máy tính, xách túi cùng Văn Hoà ra chỗ thang máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!