"Liệu có lạnh đến đông cứng không nhỉ?"
Đối với Diệp Ấn Dương, thực ra món đồ này không hề xa lạ, dù sao thì lần đầu tiên gặp nhau anh nhớ cô từng đeo thứ này ở chân, hơn nữa còn hát một bài bằng tiếng Mân Nam mang màu sắc vui tươi thú vị.
Chỉ là một chiếc nơ buộc đùi mà thôi, còn muốn tháo như thế nào nữa? Ngón trỏ khẽ giật nhẹ, hai dải ren mát lạnh rơi xuống tay, Diệp Ấn Dương nghe thấy giọng Chương Như vang lên: "Em tưởng anh không lên."
Diệp Ấn Dương đáp: "Tôi cho rằng em thật sự không tháo được kính áp tròng."
"Suýt nữa không tháo được thật mà." Cô giơ tay cho anh xem, móng tay cô dài, phủ gel bóng loáng, còn đính cả hạt pha lê lấp lánh đến chói mắt. "Cái này làm gì cũng bất tiện, thật đó." Nói xong, cô bước tới bên cạnh anh, l**m nhẹ khoé môi: "Đương nhiên em cũng có thể đeo lại để anh tháo giúp một lần nữa."
Ngón tay cái của Diệp Ấn Dương khẽ mân mê chiếc choker bằng ren sau đó tháo một hạt châu trên đó xuống, khi thả nó xuống tủ đầu giường bên cạnh, nệm cao su cũng bị lún xuống.
Đầu tiên là một nụ hôn ướt át, cầm lòng không đặng, lòng bàn tay Chương Như bắt đầu đổ mồ hôi, cô vừa hôn vừa hỏi: "Lần trước ở trong xe, rốt cuộc anh có say thật không?"
Diệp Ấn Dương không trả lời mà chỉ nâng gáy cô lên, bàn tay dùng sức ấn cô vào lồng ngực mình, sức lực anh lớn kinh người, đầu lưỡi Chương Như tê rần: "Anh…"
"Đừng nói gì." Diệp Ấn Dương càng dùng nhiều sức hơn kéo chân cô về phía mình, bàn tay dạo chơi qua đầu gối rồi đến lòng bàn chân, cuối cùng chiếc choker đùi cũng rớt xuống đất cùng với một mảnh vải nhỏ khác.
Hoá ra định lực của mình cũng chỉ có thế.
Bên ngoài là không khí lạnh, Chương Như đến nơi này vì muốn được ngắm tuyết, lúc này cả cơ thể như đang rảo bước trong gió tuyết, dường như chỉ cần mất đi một điểm tựa là sẽ bị gió thổi ngã trái ngả phải. Diệp Ấn Dương nâng cô lên, hỏi: "Không thoải mái sao em?"
DIệp Ấn Dương dùng đầu gối đỡ lấy cô, giọng trầm thấp: "Không thoải mái thì bảo anh."
Gió tuyết ngoài kia vẫn thổi, sau một thời gian dài đằng đẵng, khi kết thúc, Chương Như rúc vào lồng ngực anh.
Chắc là son môi trôi hết rồi, dù sao cũng làm lâu như vậy, Chương Như nghĩ.
Cô nhắm mắt s* s**ng xung quanh, đầu ngón tay chợt đụng trúng bả vai cùng cánh tay rắn chắc của Diệp Ấn Dương. Chương Như chọc nhẹ hai cái, trong lúc mơ màng, cô lần tìm từng kẽ ngón tay anh rồi lồng bàn tay mình vào, Diệp Ấn Dương cũng thuận thế nắm lấy tay cô: "Em muốn tìm gì?"
Lạ thật, vậy mà anh lại biết cô đang muốn tìm đồ: "Khăn giấy ạ." Chương Như đáp.
Diệp Ấn Dương bật đèn đầu giường, định đứng dậy đi tìm cho cô nhưng chân Chương Như đã kịp chạm được túi giấy, cô dùng ngón chân kẹp lấy hộp khăn giấy kéo về phía mình, lau khô rồi chậm rãi trở người ôm lấy anh, cuối cùng hôn anh một cái, thật sự sướng chết mất!
"Size em mua chuẩn chứ?" Chương Như tỏ vẻ đắc ý: "Em đoán chắc là anh sẽ dùng size này." Nói rồi còn hạ giọng thì thầm: "Là cái hôm trước ở trong xe chưa dùng đó." Lúc mua cô còn sợ lớn quá, ai dè vừa khít, cô đúng là tinh mắt.
Diệp Ấn Dương đứng dậy tìm kính, vừa nãy hôn kịch liệt quá, không biết bị văng đi đâu mất. Tìm một lượt, cuối cùng cũng thấy nó nằm trên tấm thảm, anh đeo kính lên, Chương Như trước mặt cũng trở nên rõ nét hơn. Cô đang nằm trên giường, tay chống lên đầu, nửa cắn môi nhìn anh, lười nhác mà quyến rũ.
Diệp Ấn Dương bế cô lên, giọng nói hơi khàn mang theo chút gai sạn như được chà qua cát: "Đi tắm nhé?"
"Đợi chút đã…" Chương Như ôm lấy mặt anh rồi hôn tới tấp, Diệp Ấn Dương bật cười bóp nhẹ má cô: "Em cầm tinh con muỗi à?"
"Em thích làm ma cà rồng cơ!" Chương Như bật cười khanh khách, ngủ được vị Phật sống này thật là không dễ chút nào, cô vui đến nỗi chỉ muốn dán lên người anh, "À đúng rồi, em có quà năm mới cho anh nè!" Dứt lời tiện tay khoác tạm bộ đồ rồi chạy đi tìm đồ, moi ra mấy quyển truyện tranh dúi vào tay anh: "Anh xem đi."
Là bộ truyện tranh Lão Phu Tử, Diệp Ấn Dương mở ra lật vài trang: "Em mua à?"
"Em sưu tầm đấy, bây giờ ở ngoài gần như không còn bán nữa rồi." Chương Như dụi dụi đầu vào ngực anh chẳng theo trật tự nào cứ như chú bê con mới sinh. Diệp Ấn Dương ngồi thẳng dậy, lòng bàn tay vỗ nhẹ sau gáy cô: "Đi thôi, tắm rửa rồi nghỉ." Tối nay nhảy nhót cả tối, lúc này Chương Như chắc là buồn ngủ lắm rồi, ráng lắm mới gắng gượng được đến lúc này.
Hóa ra anh định tắm chung, thật là không biết ngượng tí nào. Vào phòng tắm, Chương Như ngẩng mặt hỏi anh: "Anh không cần về nhà ạ?"
"Nhà anh không có giờ giới nghiêm." Diệp Ấn Dương thấy cô ngẩng mặt lên, hai tay quàng lên cổ mình. Anh bật vòi hoa sen, nước trút xuống khiến cả hai cùng ướt đẫm.
Người ta hay nói sức hút lớn nhất của người đàn ông nằm trong trí tưởng tượng của người phụ nữ. Chương Như cảm thấy hình như trí tưởng tượng của mình vẫn còn hạn hẹp quá, quả nhiên cách một lớp ngăn vẫn khác hẳn. Người đàn ông thật sự có bản lĩnh không cần mánh khóe gì cả, chỉ cần nghiêm túc làm thôi. Từng động tác vuốt tóc, từng cái chạm tay, cánh tay còn tự nhiên đưa ra trước để cho cô thuận tiện nắm lấy rồi cắn nhẹ vài cái.
Chương Như đổ người xuống chiếc nệm trong khách sạn, cảm giác lâng lâng thoả mãn, toàn thân như đang trôi bồng bềnh trong sung sướng.
Mấy ngày sau đó hai người đều ở lại Bắc Kinh. Chương Như đi theo Diệp Ấn Dương hết ăn lại uống, sau đó dạo phố, lang thang trong những con ngõ cổ. Cô phát hiện anh không thích chen vào nơi đông người mà thích kiểu yên tĩnh xen giữa náo nhiệt, nơi vẫn còn hơi thở cuộc sống đời thường. Cô cũng theo anh dạo qua mấy khu phố cổ mà người ta hay gọi là "đường cũ Bắc Kinh", nghe anh kể chuyện về các tòa kiến trúc lịch sử, khám phá cái gọi là "Tứ cửu thành".
(*) "Tứ cửu thành" () là một cách gọi dân gian, mang tính biểu tượng để chỉ thủ đô Bắc Kinh, Tứ Cửu là bốn hàng chín dãy, ám chỉ bố cục ô bàn cờ cổ điển của Bắc Kinh xưa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!