"Không tháo được."
Anh có thích ai không? Người đó là ai? Mang theo câu hỏi ấy trong lòng, Chương Như bắt đầu kỳ nghỉ Tết.
Năm nay Tết đến sớm, cô nhanh chóng gia nhập đội quân mua sắm đồ Tết. Năm nào Chương Như cũng đi dạo chợ hoa Quảng Châu, lần này cũng thế, vừa mua được kha khá đồ vừa chụp cả đống ảnh đăng lên vòng bạn bè, ngoài ra còn gửi riêng cho vài người nữa.
Đến đêm 30, cả nhà tụ tập về nhà tổ ăn Tết. Chương Như ngồi chơi với nhóc Tóc Xoăn được một lúc, đang nói chuyện công việc thì Chương Tuyết Dương liếc mắt hỏi: "Không phải em định nghỉ việc sao?"
Hỏi tới hỏi lui phiền muốn chết, Chương Như bực mình đáp: "Em đổi ý rồi được chưa? Làm công thì ở đâu chả thế, quạ trên đời con nào chả đen!"
Nghe anh nhắc tới, bác gái cô bên cạnh cũng xen vào: "Hình như Gia Đào sắp cưới rồi phải không?"
"Thế đã gặp được ai hợp ý chưa, bao giờ dẫn về cho bác coi mặt mũi thế nào."
"Nó toàn nói xạo thôi, mẹ nghe cho biết chứ đừng có tin." Chương Tuyết Dương vừa gỡ càng cua vừa bóc trần luôn lời cô nói.
Ăn cơm xong, Chương Như với Tô Đình xuống kho lục tìm đống truyện tranh Lão Phu Tử, đang ngồi xổm trên đất thì điện thoại chợt rung, Chương Như cầm lên nhìn rồi nhắn lại: [Ông bà nội anh về Bắc Kinh chưa?]
Diệp Ấn Dương trả lời: [Ông bà quen ở Quảng Châu rồi, thấy Bắc Kinh lạnh quá.]
Rốt cuộc Bắc Kinh lạnh cỡ nào nhỉ? Là một cô nàng Quảng Châu chính hiệu, Chương Như tưởng tượng không nổi.
Cô lại nhắn tin với Diệp Ấn Dương thêm vài câu, gửi xong mới đặt điện thoại xuống đất. Tô Đình thấy màn hình liền hỏi: "Bạn trai à?"
Chương Như ngồi trên tờ báo cũ, sàn nhà cứng đến nỗi ê hết cả mông, cô nuốt nước miếng đáp: "Còn chưa phải, chưa có tí tiến triển nào hết." Vừa nói vừa sắp xếp lại đống truyện, đầu óc bỗng lóe lên một ý tưởng mới lạ.
Tối hôm ấy về nhà, cô bày mấy cuốn Lão Phu Tử ngay ngắn trên bàn trà, nhóc Cá vừa chạy tới đã bị cô trừng mắt: "Cưng dám động vào thử xem?"
Thỉnh thoảng cô vẫn có chút uy nghiêm, mèo ta hắt xì một cái rồi vẫy đuôi bỏ đi, để lại Chương Như ngồi suy nghĩ chuyện đại sự.
Điện thoại rung khẽ, Diệp Ấn Dương gửi đến một tấm ảnh chụp Bắc Kinh đêm 30, tuyết đang rơi.
Dường như từ khi sinh ra Chương Như chưa được thấy tuyết bao giờ, cô xúc động đến nỗi gọi ngay video call cho anh: "Em muốn xem tuyết được không ạ?"
"Đợi chút." Diệp Ấn Dương cầm máy đi ra ngoài quay cảnh tuyết bay lả tả: "Bây giờ tuyết vẫn còn nhỏ, mai chắc sẽ phủ kín mặt đất."
"Đẹp quá…" Chương Như hâm mộ không thôi, lẳng lặng ngắm tuyết rơi qua màn hình của Diệp Ấn Dương, từng bông tuyết trắng muốt rơi khẽ như không mà lại khiến lòng người ngứa ngáy lạ thường.
"Chương Như." Ở đầu dây bên kia, anh bỗng gọi tên cô.
"Dạ?"
"Ngủ chưa em?"
"Chưa ạ, em vẫn đang xem." Chương Như hỏi anh: "Tuyết rơi bao lâu thì dừng ạ?"
"Xem dự báo thì chắc phải một hai ngày nữa."
"Ồ, lâu vậy sao."
Giọng cô nhỏ dần, Diệp Ấn Dương nghe ra chút mệt mỏi trong hơi thở của cô, anh không nói thêm mà cầm máy quay thêm vài cảnh nữa, đến khi xoay màn hình lại thì Chương Như đã ngủ gục rồi, chỉ còn chú mèo cô nuôi đang dẫm lên gáy cô ngó vào màn hình ngắm tuyết.
Anh bật cười, một lát sau mới tắt video.
"Bên ngoài không lạnh sao?" Thấy con trai cuối cùng cũng quay vào phòng khách, bác sĩ Diệp liếc ra ban công tuyết rơi trắng xoá, lạnh tới nỗi gió lùa cả vào cổ áo.
"Cũng bình thường." Diệp Ấn Dương đóng cửa ban công rồi đi rửa tay, vừa bước ra thì thấy bố đang xách đồ chuẩn bị ra ngoài: "Bố đi đón mẹ con đây, chắc giờ này bà ấy tan ca rồi."
Diệp Ấn Dương đi tới: "Để con đi cho."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!