"Anh có thích ai không?"
Là một người đã quen nhìn sắc mặt cấp trên để đoán ý, buổi họp hôm đó đối với Vệ Tiểu Ba chẳng khác nào tra tấn.
Anh ta ngẩng lên thấy Diệp Ấn Dương mặt không chút biểu cảm, nhìn xuống lại thấy Chương Như cứ mím chặt môi, bầu không khí nặng nề âm u khó tả. Chờ mãi mới họp xong, Vệ Tiểu Ba bị Diệp Ấn Dương giữ lại để bàn về hội nghị các nhà cung ứng, bàn xong anh hỏi: "Lô hàng K1 lại có vấn đề à?"
"Vâng ạ, có một đợt độ sáng của đèn tuýp không đạt, nhưng bên họ nói hiện tại không có ai rảnh để kiểm tra, hỏi xem bên mình có thể giúp họ chọn lọc lại được không."
Diệp Ấn Dương tỏ thái độ: "Bên mình có thể lọc giúp nhưng phí công phải nhân ba, không thì trả nguyên lô về."
"Rõ ạ." Vệ Tiểu Ba không dám nói thêm, liếc nhìn nét mặt của anh rồi rón rén rời khỏi phòng họp.
Đến giờ ăn trưa, anh ta bưng khay cơm qua tìm Chương Như, vòng vo vài câu rồi dè dặt nói: "A Như à, mấy lời sáng nay anh chỉ lỡ miệng thôi, em đừng để bụng nhé…"
"Không sao đâu anh Ba, em quên rồi." Chương Như vốn không phải người hay để tâm, cãi nhau xong là thôi, sau đó vẫn nói cười bình thường. Ăn xong bữa ấy, Vệ Tiểu Ba mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Chương Như thấy anh ta trông hơi tội, bản thân cũng lặng lẽ thở dài, thật ra làm quản lý không nên sợ mất lòng người khác, nếu sợ sẽ bị nhân viên nắm thóp, nhẹ thì bị qua mặt, nặng thì bị lợi dụng… Anh trai cô từng nói làm quản lý là một công việc cực khổ, không có chuyện lúc nào cũng có thể làm vừa lòng thiên hạ.
Điện thoại rung lên, tin nhắn của Sử Cầm chỉ vỏn vẹn hai chữ: [Đi tập.]
Cô nhắn lại: [Đợi chút.] Hôm nay ăn no quá, Chương Như còn ợ một cái.
Buổi tập luyện diễn ra ở tòa nhà đào tạo, bài bọn họ chọn có tên là "Phản ứng dây chuyền" của Lâm San San. Hôm nay Chương Như hơi mất tập trung, bị Sử Cầm trừng mắt mấy lần: "Cô nghĩ ngợi gì thế?"
(*) "Phản ứng dây chuyển" – Lâm San San thực chất là bài Cherry Cherry Lady ver HongKong =)))
"Tôi còn chưa tiêu hóa xong." Chương Như vừa xoa ngực vừa than: "Nghỉ ngơi xíu đi, hôm nay ăn no quá."
Cả nhóm ngồi nghỉ bên cửa sổ, Chương Như quay đầu với tay lấy chai nước, mắt liếc thấy trên màn hình điện thoại của Sử Cầm là avatar WeChat của Da Đen.
Hình như Sử Cầm cũng nhận ra, cuống quýt trượt màn hình về giao diện chính, bốn mắt chạm nhau, bầu không khí thoáng chút ngượng ngùng.
Sử Cầm đảo mắt sang bên cạnh rồi đưa hộp giấy qua. Chương Như nhận lấy, chỉ cảm ơn chứ không hỏi thêm gì.
Có lẽ vì chột dạ, sau đó lúc tập lại, Sử Cầm không còn cãi nhau với cô như mọi khi.
Nhưng Chương Như thì hơi tò mò, tối về hỏi Giai Giai: "Mày thấy Da Đen thế nào?"
"Lương Quảng Liệt á?" Giai Giai suy ngẫm một lúc: "Cũng ổn mà, trông khỏe mạnh, nhìn là biết đáng tin, kiểu đàn ông dễ mang lại cảm giác an toàn. Sao, không ăn cỏ gần nhà nữa đổi sang cỏ đầu hẻm à?"
"Ở Quảng Châu chứ đâu."
"Không đi Bắc Kinh à?"
"Tao lên đấy làm gì, triều cống chắc?" Giai Giai nhăn mặt: "Giờ Bắc Kinh lạnh điên, làm gì, mày muốn đi à?"
"Tao đi làm gì?" Chương Như nói chuyện câu được câu chăng với Giai Giai rồi mỉm cười cúp máy.
***
Buổi tổng duyệt trước ngày diễn ra Year End Party, Chương Như lên sân khấu với full makeup, ở Quảng Đông không thể thiếu makeup phong cách: tóc uốn xoăn kiểu retro, váy cổ yếm màu xanh lá chuẩn phong cách Hồng Kông vừa gợi cảm vừa cổ điển. Tổng duyệt xong, Chương Như qua hội trường bên cạnh, nơi đang diễn ra hội nghị các nhà cung ứng của E
-Health.
"Vẫn chưa xong hả?" Chương Như nhỏ giọng hỏi.
"Sắp rồi." Đây là hội nghị chiến lược thường niên của các nhà cung cấp, không phải sân khấu biểu diễn sự kiện qua loa mà thật sự là một nơi để bàn việc. Từ kế hoạch năm tới của E
-Health đến việc đàm phán trực tiếp tại chỗ, đổi mức chiết khấu lấy đơn hàng, vừa để các bên thấy công ty đang ngày càng lớn mạnh vừa khiến họ tâm phục khẩu phục mà sẵn sàng nhượng lợi nhuận.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!