Chương 35: Yêu đương chốn công sở

"Em mà tìm người yêu thì sẽ tự tìm bên ngoài."

Vào nhà hàng ăn trưa, hai sếp còn có lòng gọi thêm cả món tráng miệng, Chương Như cúi đầu ăn, chỉ im lặng ngồi bên cạnh nghe họ trò chuyện, nào là sản phẩm mới của bên đối thủ không qua được kiểm định rồi thị trường thiết bị y tế dành cho thú cưng đang được mở rộng ra sao…

Nghe thấy Tào Ngật Sơn nói Diệp Ấn Dương có một người bạn sắp mở phòng khám cho thú cưng ở đây, Chương Như tò mò hỏi: "Ở chỗ nào thế ạ?"

"Hải Châu."

"Có danh thiếp không sếp? Để hôm nào em đem mèo qua khám thử." Chương Như cảm thấy hình như nhóc Cá nhà mình bị lây cảm, dạo này cứ hắt xì liên tục, định bụng tìm dịp đưa nó đi kiểm tra.

Diệp Ấn Dương gửi cho cô một mã WeChat: "Em có thể đặt lịch khám qua đây, nhưng bên họ vẫn chưa chính thức khai trương."

"Không sao, vậy em đợi khai trương rồi đi." Chương Như cúi đầu quét mã, tiện tay trả lời vài tin nhắn của bạn bè. Tào Ngật Sơn bỗng hỏi vu vơ: "A Như đã có bạn trai chưa?"

Đương nhiên Tào Ngật Sơn không cho rằng Chương Như thiếu người theo đuổi, ông mỉm cười: "Muốn tìm kiểu người như thế nào?"

Tào Ngật Sơn bật cười: "Thường những người nói "không có yêu cầu gì" lại là người có tiêu chuẩn cao nhất."

"Hừm, cũng có lý." Chương Như nuốt miếng bánh rồi vươn tay rót thêm trà cho hai sếp. Khi rót cho Diệp Ấn Dương, cô bỗng ngẩng đầu hỏi: "Hay là sếp Diệp giới thiệu cho em một người đi?"

"Hửm?"

"Bạn trai ý."

Đúng lúc nhân viên phục vụ bưng đồ ăn lên, Diệp Ấn Dương hơi nghiêng người: "Được, tôi sẽ để ý giúp."

Cơm nước xong, Chương Như nhận được tin nhắn của Văn Hòa báo đã chốt được một đơn hàng, bây giờ đang về công ty để báo cáo.

Văn Hòa đáp: "Cô Giang, đại lý lớn nhất của công ty mình đó."

Văn Hoà đáp không phải: "Nhóm nhỏ bọn em cùng nhau làm, sếp Chu cũng hỗ trợ một ít."

"Anh ta tốt bụng thế sao?" Chương Như đánh mắt sang văn phòng của Chu Minh Sơ, một đồng nghiệp bên cạnh mỉm cười giải thích: "Thật ra tính tình sếp Chu không tệ như mọi người thấy đâu, thỉnh thoảng anh ấy cũng giúp đỡ chúng tôi ít nhiều, hơn nữa đúng là đơn hàng kia rề rà thật, anh ấy ra tay thúc đẩy một phen cũng là chuyện thường tình."

Chương Như giả vờ đồng tình: "Thật sao? Tôi cũng thấy sếp Chu nhà các cô tốt tính phết." Nói xong quay sang nhìn Văn Hoà cười, dù sao đơn đã chốt có nghĩa là cô ấy có thể ở lại, còn mấy chuyện khác không đáng để bận tâm.

Buổi chiều có trà chiều, Chương Như ăn xong trên tầng năm rồi xuống tầng ba, thấy team Hành chính đang đau đầu lo chuẩn bị sự kiện tiệc cuối năm.

Cái kiểu đau đầu này Chương Như quá hiểu rồi, trong năm có biết bao nhiêu là sự kiện, lúc nào cũng phải nghĩ ra ý tưởng mới, người lanh trí đến mấy cũng có lúc cạn ý tưởng.

Ngồi ở dưới một lúc, Chương Như thấy cấp trên cũ của mình xuất hiện bèn cất tiếng chào: "Chị Quách Tuệ!" Rồi nhìn thằng bé đằng sau: "Hạo Tử đấy à?"

"Chị Chương Như…" Thằng nhóc từng kéo váy đi theo mông cô hồi trước giờ đã cao hơn chút nhưng giọng vẫn dẻo quẹo như xưa. Chương Như hay gọi cậu bé là "gián con" mà cậu bé lại bám cô như gián thật.

Chương Như dẫn Hạo Tử lên tầng trên chơi, tiện thể giới thiệu với đồng nghiệp: "Đây là con trai của chị Quách quản lý phòng Hành chính, tên là Hạo Tử." Nói xong dặn nó ngồi yên một chỗ rồi bê đồ tới gõ cửa văn phòng Diệp Ấn Dương: "Sếp Diệp ơi, tới giờ tea break rồi nè."

Thật ra Diệp Ấn Dương không có thói quen uống trà chiều nhưng vẫn bị cô nhiệt tình dúi vào tay một ly trà chanh cùng một hộp bánh: "Sếp bổ sung năng lượng đi ạ, sống lâu mới cống hiến lâu dài được, đâu ai chết vì nghỉ ngơi một lát bao giờ."

"Không có gì." Đôi mắt cô khẽ cong, giọng điệu vừa có ý trêu trọc vừa biết giữ chừng mực, nói xong liền quay người rời đi không ở lại thêm.

Bây giờ Hạo Tử ngoan hơn nhiều, Chương Như bật phim hoạt hình cho nó xem, chọn trúng bộ phim Quân Đoàn Ếch Xanh, cậu bé chỉ vào chú ếch xanh rồi hỏi ếch này bị cường tuyến giáp phải không, Chương Như nghe mà chỉ biết câm nín: "Em nghe ai nói vậy?"

"Bác sĩ trong viện nhà em nói vậy ạ, bị cường tuyến giáp thì mắt mới to và lồi như thế."

Chương Như trừng mắt còn lớn hơn cả chú ếch xanh kia: "Nói linh ta linh tinh." Nhưng vẫn bất đắc dĩ tìm bộ phim khác tên là Gấu đến rồi cho cậu nhóc: "Nè, cho em xem cái này cho trọc đầu luôn." Trên màn hình, anh chàng đầu trọc bị gấu rượt chạy té khói, trông vừa ngốc vừa tội.

Hạo Tử đeo tai nghe, thỉnh thoảng lại hút một ngụm trà chanh xem đến là say mê. Một lúc sau cậu bé đột nhiên nói: "Chị Chương Như ơi, cái chú ngồi trong kia đang nhìn chị kìa."

"Chú nào?" Chương Như ngẩng lên nhìn quanh. Hạo Tử chỉ về phía trước, chính là văn phòng của Diệp Ấn Dương, nhưng khi cô nhìn qua thì chỉ thấy anh đang cầm điện thoại, vẻ mặt nghiêm túc như thể hoàn toàn tập trung vào công việc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!